| Nụ cười trở lại |
| Viết bởi Hong An | |||||
| Thứ bảy, 01 Tháng 8 2009 15:42 | |||||
|
Tôi đã từng bị một căn bệnh hiểm nghèo: hở van tim và đau cột sống mãn tính làm ảnh hưởng đến các cơ quan nội tạng: ruột, gan, mật, thận, đều bị viêm tấy. Tôi đã từng chữa chạy nhiều nhưng đều vô dụng, các bác sĩ không chữa khỏi. Hằng ngày sống chung với bệnh tật, tôi thường vật vã vì đau đớn, nhũng cơn đau cứ dày vò tôi bất cứ lúc nào, có những lúc chúng làm tôi mệt đến nghẹt thở, mình đẫm mồ hôi, gan ruột nhức nhối... tôi chỉ còn biết kêu trời, song cũng chẳng ích gì. Nỗi đau thể xác đã bào mòn tôi đến thế, nhưng chưa đủ, nỗi đau tinh thần càng hành hạ tôi hơn: mẹ mất đã lâu, người cha yêu quí của tôi lại vừa qua đời làm cho tôi thực sự hụt hẫng, còn mỗi người bạn thân nhất cũng hại tôi bán đứng tôi, khiến tôi lâm vào cảnh khốn cùng: không nhà cửa, không tiền bạc, không người nương tựa. Tôi biết đi đâu về đâu, khi không còn chút niềm tin vào cuộc đời, sống không mục đích không ngày mai? Tôi càng ngày càng lâm vào ngõ cụt. Trong đầu tôi chỉ nghĩ đến điều dại dột nhầt: tìm đến cái chết để giải thoát nỗi bế tắc này. Thực ra cuộc đời ai chẳng ít nhất một lần trải qua thử thách. Tôi cũng không phải là ngoại lệ. Tất cả những gì xảy ra với tôi đã khiến tôi không còn là tôi nữa. Tôi chỉ ngày ngày làm bạn với chính mình, khóc, cười, độc thoại trong gương để tự nhìn xem mình giống ai, nếu có ai nhìn thấy chắc tưởng tôi là người điên. Rồi mọi việc cứ diễn ra như thế ngày tiếp ngày. Tôi không còn biết khái niệm thời gian và không gian. Tôi không nhớ mình đã đắm chìm trong trạng thái ấy bao lâu nữa. Có những lúc tôi cũng tự an ủi mình không nên như thế, tại sao phải như thế? Bao nhiêu người hoàn cảnh còn bi đát hơn mình mà người ta vẫn vượt lên số phận, thì lẽ nào mình lại không làm được như họ. Và tôi gạt nước mắt đứng lên. Vâng, tôi đã cố đứng lên, đứng bằng đôi chân của mình. Song tôi vẫn không tài nào thoát ra khỏi nỗi ám ảnh của quá khứ... Các bạn có hiểu khi con người ta rơi vào nỗi đau đớn và thất vọng thì hậu quả thế nào không? Tôi đã nhiều lần nghĩ đến cái chết... Nhưng giữa lúc ấy, người thân của tôi đã đưa tôi đến một nơi – mà ở đó chỉ có những con người yêu đời, những người chỉ biết cất lên những lời ca ca ngợi một đấng tối cao đầy quyền uy và lòng nhân từ. Tôi như lạc vào một thế giới đầy sự bình yên và thánh thiện. Tôi cứ tròn mắt nhìn họ hát say sưa mà lòng thầm khát khao được như họ, dù chỉ môt chút thôi. Rồi sau đó, tôi vẫn cùng mọi người đến và bắt đầu tập hát theo. Rồi những bài giảng của mục sư cùng những lời cầu nguyện... Tất cả, tất cả như thấm dần vào tâm trí tôi. Và điều gì đã đến với tôi? Hẳn các bạn cũng đoán ra. Tôi đã chính thức trở thành một thành viên của Hội thánh vào đúng ngày sinh nhật Đảng. “Con đã được tái sinh rồi. Chúa ơi !” Tôi thốt lên trong niềm hân hoan của trái tim mình. Giây phút tiếp nhận tôi làm con cái Chúa sao mà thiêng liêng quá. “Chúa ơi, con xin Chúa hãy tiếp nhận con, làm con của Ngài, xin hãy xoá tan những nỗi đau đớn trong con, và xua đuởi bệnh tật đang vò xé con. Xin Người gìn giữ con”. Tôi cất tiếng cầu nguyện và thấp thỏm chờ đợi điều kỳ lạ đến với mình. Dường như tôi phải đợi cũng không lâu lắm. Các bạn có biết điều gì đã đến với tôi không? Hẳn là không ai tin nổi vì chính tôi cũng không ngờ lòng tin vào Chúa lại có phép màu nhiệm đến thế. Tôi không còn cảm giác bệnh tật và cả nỗi khổ đau chán chường nữa. Tôi đã tìm được sự sống rồi. Thế là từ đây một tương lai ngập tràn ánh bình minh đang chờ đón tôi. Tôi đã tìm được lẽ sống cho mình. Và hiển nhiên, tôi đã để lại sau lưng những kí ức thương đau. Tôi đã từng khẳng định là không bao giờ tôi có niềm vui và tiếng cười, cuộc đời chỉ là màu đen trong mắt tôi thôi. Nhưng hôm nay tôi xin rút lại lời tuyên bố ấy. Tôi muốn chia sẻ với các bạn nỗi lòng mình để các bạn vui chung với niềm vui của tôi. Đúng! Màu đen và khối băng lạnh lẽo bấy lâu ẩn trú trong tôi giờ đã được thay bằng một màu sáng chói. Mà chính Nguời - đức Jê-sus đáng kính của chúng ta đã ban phát cho tôi. Chỉ có Ngài mới cứu tôi sống đến ngày hôm nay. Và thật diệu kì thay, tôi không còn ủ rũ nữa, tự nhiên tôi thấy trong người khoẻ khoắn hẳn lên, tôi cảm thấy có một luồng sinh khí mới tuôn trào mạnh mẽ, khiến nụ cười đánh mất năm nào nay đã trở lại rạng rỡ trên môi. Đến nỗi có người phải thốt lên: “nhìn em cười chị thấy bừng sáng cả ngôi nhà” - Mà từ trước chưa ai từng không nói về tôi với duy nhất một điều: “Sao buồn thế, chẳng thấy cười dù là nửa nụ?” Thế nhưng giờ nếu ai gặp tôi chắc chắn sẽ không khỏi ngạc nhiên vì sự thay đổi lớn lao này. Cảm tạ Chúa – Đấng tái tạo, Đấng nâng đỡ cuộc đời con. Con nguyện suốt đời vâng phục Ngài. Chúa ơi con xin ngàn lần cảm tạ Ngài! Nhờ Ngài mới có con của ngày hôm nay – tôi muốn những tiếng ấy sẽ mãi mãi vang lên từ môi miệng tôi và của tất cả những con chiên của Chúa. Chào thân ái!
Mát-xcơ-va 5-4-2008 - Phan Thúy Hà
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|
|||||
| Cập nhật ngày Thứ hai, 12 Tháng 10 2009 08:59 |
Bài Chia sẻ mới đọc nhiều
Suy ngẫm hàng ngày
| Bạn có thật sự tin rằng Đức Chúa Trời có thể khiến người chết sống lại không? Tôi đã nhiều lần được nhìn thấy điều đó. Bất kể là theo các định luật tự nhiên thì Sa-ra không có hy vọng gì sanh được một đứa con, nhưng Áp-ra-ham vẫn có hy vọng đó. Đôi khi ma quỉ có thể làm mờ trí chúng ta và xen vào nhận thức của bạn, điều đó sẽ đem bóng đêm đến trong mối quan hệ của bạn với Đức Chúa Trời. Nhưng Đức Chúa Trời có khả năng biến đổi hiện trạng đó, nếu bạn cho phép Ngài hành động. Hãy từ bỏ hết mọi cảm xúc vô tín, hãy tin Đức Chúa Trời. Bạn có mong muốn được sự động chạm của Đức Chúa Trời không? Đức Chúa Trời sẽ động chạm đến bạn. |
| Read more text |
Các bài có liên quan...
Mục Chia xẻ
- 0
- 1
- 2
Tôi bỏ được thuốc lá![]() 5 giờ sáng ngày 03-06-2010 một cuộc điện thoại gọi đến,vì còn quá sớm mà nhận được cuộc gọi như ... Chi tiết |
Chiến thắng vẫn chưa(Lời chứng của Tom Lehman) người dịch: L.H.Oanh Chiến thắng thì tuyệt vời, nhưng sau đó là cảm giác trống rỗng ... Chi tiết |
Chúa cất đi cả khối![]() Tôi xin phép được chia xẻ về sự cứu chữa của Đức Chúa Trời cho tôi. Tôi có đứa em ... Chi tiết |
Mỗi Bước Đường Đời(lời chứng của Marilyn Deichert) Bạn có bao giờ muốn làm lại cuộc đời không ? Tôi thì có. Đây là ... Chi tiết |
AO ƯỚC, VÀ THOẢ MÃN(lời chứng của Stephen Vantol) Tôi đã sống một thời gian ngắn tại vùng Caribê trưới khi gặp được cô gái ... Chi tiết |
Đấng chăn dắt tôi![]() Lời làm chứng sau khi tin nhận Chúa, Chúa đã nâng đỡ và ban cho gia đình tôi. Kính thưa ... Chi tiết |
Tiến lên với khải tư![]() (trich dịch từ quyển sách "Tiến lên với khải tượng" của tiến sĩ Lester Sumrall) Quay trở về Saut-Bend, tôi lại ... Chi tiết |
Lời cầu nguyện của mTôi là lời cầu nguyện của một người mẹ. Có lúc tôi diễn tả bằng những từ ngữ tuyệt vời ... Chi tiết |
Tình yêu Chúa đã biế![]() Lời đầu cho bài làm chứng tôi xin được cảm ơn Chúa - cảm ơn những anh chị em con ... Chi tiết |
Sự tha thứ - Sức mạn(Lời chứng của Micheal MccGoldric) người dịch: L.H.Oanh Khi tôi tha thứ cho kẻ giết chết con tôi, Chúa đã tha thứ ... Chi tiết |
Nụ cười trở lại![]() Có lẽ đã từ lâu trong tôi không có mùa xuân. Tôi rất muốn được như mọi người: được vui ... Chi tiết |
Jê-sus sống vì chúng![]() Jê-sus Christ là quà tặng cho loài người; Toàn bộ cuộc sống Ngài là dành trọn cho chúng ta. Chúng ta... Chi tiết |
Có lẽ đã từ lâu trong tôi không có mùa xuân. Tôi rất muốn được như mọi người: được vui tươi, được vẫy vùng thỏa thích dưới vòm trời xanh vô tận. Nhưng tất cà những điều tưởng chừng như đơn giản ấy đối với tôi quả là còn khó hơn cả việc cắn một trái ớt. 













