Bạn thân mến,
Phước lành, may mắn – đó là những của báu vô hình mà ai cũng mong có được. Cũng là điều ta thường chúc nhau nhất trong dịp Tết. Ai lảng tránh các giá trị tâm linh thì >> Đọc chi tiết
Con đuờng thập giá - là đường Chúa đã đi qua để lên đồi Gô-gô-tha. Một bài hát thật cảm động về sự hy sinh của Chúa Jê-sus, đã chinh phục lòng người khắp mọi nơi.
{youtube}mTDWCE9_hQc{/youtube}
>> Đọc chi tiết
Hãy cùng đến chào đón và tôn vinh Cứu Chúa Jê-sus trong dịp Lễ Giáng sinh này, vì yêu thương nhân loại mà Ngài đã giáng thế làm con người để cho chúng ta lại được làm con >> Đọc chi tiết
Bạn thân mến,Bạn có sẵn sàng để trả lời câu hỏi liên quan đến điều quan trọng nhất đối với mỗi một con người? Chúng ta đều biết đó không phải là tiền bạc, danh vọng, vinh hoa phú quý. >> Đọc chi tiết
Ngày Ngũ tuần được coi chính là ngày khai sinh Hội thánh Chúa Jê-sus. Khi Đức Thánh Linh giáng xuống trên những môn đồ của Chúa Jê-sus, từ một nhóm người nhỏ bé yếu đuối và run sợ trước thế >> Đọc chi tiết
Bài chia sẻ này được viết ra nhân ngày lễ quân đội nước Nga, đã chuyển thành một ngày lễ chính thức dành để tôn trọng những người đàn ông. Là những người được mong đợi sẽ trở thành những >> Đọc chi tiết
Chúa đang giơ cánh tay Ngài trên cộng đồng người Việt nam tại Mátxcơva! Được sự động chạm của Chúa, nhiều con cái Chúa đã như được bừng tỉnh qua giấc ngủ dài, để ra đỉ dạn dĩ rao truyền >> Đọc chi tiết
Anh chị em thân mến!Cây phải có gốc, sông phải có nguồn, dân tộc phải có lịch sử. Đời sống đức tin của người tin Chúa muốn được vững mạnh và kết quả phải vững gốc rễ đức tin mình.
Trong >> Đọc chi tiết
Khi mua bán vàng, người ta thường phải kiểm định chất lượng của nó. Ai cũng muốn có được vàng tuổi càng cao, trong đó càng có ít chất pha tạp càng tốt, vì chúng làm giảm đi giá trị >> Đọc chi tiết
" Tôi đã thấy nhiều người không cầu nguyện mà làm việc, dù tôi chẳng thấy được kết quả gì tốt cả, nhưng tôi chẳng bao giờ thấy người cầu nguyện mà không làm được việc. "
(TT&VH) - Nhân ngày lễ Tình yêu, nhà nghiên cứu Lại Nguyên Ân xin giới thiệu với bạn đọc một bài viết về thơ tình cách nay trên 80 năm của nhà phê bình văn học Phan Khôi. Đúng thế, ở bài này Phan Khôi hiện diện như một nhà phê bình; ông vạch ra bản sắc thực của những sáng tác dân gian sơ khởi của nhân loại là những bài thơ tình, về sau được tập hợp vào những bộ kinh điển của các tôn giáo, chúng bị giải thích khác đi, bị thần thánh hóa, bị gán những hàm nghĩa phù hợp các giáo điều; tuy thế, vẫn có thể chỉ ra được thuộc tính ban đầu của nó là những bài thơ tình.
Là người tiếp nhận Hán học từ nhỏ, Phan Khôi biết rõ Kinh Thi. Phan Khôi cũng từng dành nhiều năm để dịch Kinh Thánh của đạo Thiên Chúa. Bản chất “tình thi” ở một số tác phẩm được đưa vào kinh điển, dù của Nho giáo phương Đông hay Thiên Chúa giáo phương Tây, mà ông chỉ ra, đều có căn cứ chắc chắn, không phải những ấn tượng thoáng qua. Xin giới thiệu với bạn đọc bài Thơ tình trong kinh điển của Phan Khôi đã đăng trên Hà Nội báo ngày 20/5/1936 (trang 2-4): Mở đầu Kinh Thi là một bài thơ tình “Văn học của một thứ tiếng nào cũng vậy, bắt đầu phát sinh ra bằng vận văn, mà trong những bài vận văn ấy thường lấy ái tình làm tài liệu. Ấy tức là thơ tình, cũng gọi là tình thi. Trong đám sơ dân, trai gái yêu nhau rồi đem sự yêu nhau ấy ra mà ca vịnh nên lời, hoặc để gửi sự nhớ nhung, hoặc để tỏ niềm khăng khít. Vả, trai gái yêu nhau là bởi tính tự nhiên. Ái tình, theo đúng bản chất của nó mà nói, là một vật cao thượng và thanh khiết. Thế thì những tác phẩm lấy nó làm tài liệu, về mặt nghệ thuật, khéo vụng thế nào chưa nói, chứ về mặt đạo đức, chẳng có gì là đáng chê. Cho nên đời xưa, những dân tộc nào đã góp tác phẩm của mình lại làm ra sách kinh điển là thứ sách coi như khuôn phép cho đời này sang đời khác, cũng đều đem ít nhiều thơ tình mà để vào trong đó. Kinh Thi của người Trung Hoa và Cựu Ước của dân Hê-bơ-rơ cũng đều vậy cả. Trong Kinh Thi, nhất là về sách Quốc Phong, có rất nhiều thơ tình. Mà chẳng những thơ tình, rất đỗi có những bài như bài Tang Trung, người ta đã gọi ngay nó là thơ “dâm bôn” nữa kia. Thơ tình cho đến thơ dâm bôn đã được để vào Kinh Thi, sự đó người đời xưa coi là sự đương nhiên, không có ái ngại gì cả. Nhưng về sau cái quan niệm về đạo đức của người đời mỗi ngày một thay đổi, bởi bó mình trong lễ giáo thái quá nên người ta đã coi ái tình như là một sự phạm tội và tình thi như là một thứ tác phẩm bất chính. Vì đó, bọn hậu Nho mới tìm cách để giải thích cho những bài thơ tình trong Kinh Thi thành ra không còn phải là thơ tình. Kinh Thi mở đầu ra là sách Quốc Phong, sách Quốc Phong mở đầu ra là thiên Châu Nam, thiên Châu Nam mở đầu ra là bài Quan Thư, và bài Quan Thư là một bài tình thi. Thế là ông Thánh đời xưa dọn bộ Kinh Thi mà mở đầu ra đã cho chúng ta đọc một bài thơ tình, chẳng có khem cữ chút nào hết. Ấy vậy mà khi nó bị trải qua dưới cặp mắt có mang kính màu của hậu Nho, nó phải biến hình đi, thành ra một nghĩa khác. Quan quan thư cưu Tại hà chi châu Yểu điệu thục nữ Quân tử hảo cầu (Quan quan chim thư cưu kêu/ Ở nơi doi sông hà/ Dịu dàng gái lành/ Xứng đôi cùng người quân tử). Đó chẳng qua một người con trai một người con gái yêu nhau thì thốt ra như thế. Có tâng bốc nhau những là thục nữ, quân tử thì mới mạnh mẽ, mà hạ được cái ý dan díu nhau và gắn bó nhau. Châu Nam là phần đất cai trị của vua Văn Vương nhà Châu. Hậu Nho tin vua Văn Vương là thánh, miền ngài cai trị phải có phong hóa tốt đẹp, chắc không có đâu sự trai gái ve nhau và do đó có những bài hát hoa tình. Thế nhưng bài thơ Quan Thư đã nghiễm nhiên đứng đầu Kinh Thi, không có thể nào xóa bỏ đi được, họ chỉ có một cách là giải thích nó ra nghĩa khác. Quân tử đó là vua Văn Vương, thục nữ đó là bà hậu phi, vợ ngài; một đằng là thánh nhân, một đằng là trang khuê các, có đức “u nhàn trinh tĩnh”, hai đằng phối hợp cùng nhau, nhờ đó mà gây nên cái công hiệu tề gia trị quốc, nên thi nhân mới làm bài thơ này để khen. Đó là lời giải thích của các bậc hậu Nho, và lời giải thích thật là quanh co quá! Nhưng cái bản sắc của bài Quan Thư là một bài thơ tình thì không vì lời giải thích ấy mà mất đi được. Vì cuối bài ấy có những câu (dịch ra là): So le rau hạnh/ Tả hữu thuận dòng theo đó/ Dịu dàng gái lành/ Thức ngủ tìm đó/ Tìm đó chẳng đặng/ Thức ngủ nhớ nhung/ Thảm thay! Thảm thay/ Trằn trọc tráo trở! Những câu thơ tỏ ra cái tình ái luyến rất nồng nàn và nói ra một cách rất giản dị ấy không có thể hợp với cái thuyết đạo đức đứng đắn của hậu Nho được; nó đã là thơ tình thì bao giờ nó cũng vẫn là thơ tình. Cũng như sách Nhã Ca trong Kinh Thánh Cựu Ước vốn cũng là những bài thơ tình, tả tình lại còn suồng sã xốc nổi hơn Quốc Phong nữa, thế mà cũng đã bị người ta thay đổi mặt mày của nó. Nhã Ca mở đầu có những câu: “Nguyện người hôn tôi bằng cái hôn của miệng người, Vì ái tình chàng ngon hơn rượu” (*) Như thế còn ai chối được rằng thơ ấy không phải bởi sự trai gái âu yếm nhau mà ra? Suồng sã xốc nổi như những câu: “Hãy lấy bánh nho uống đỡ lòng tôi, Dùng trái bình bát bổ sức tôi lại, Vì tôi có bịnh bởi ái tình, Tay tả người kê dưới đầu tôi, Còn tay hữu người ôm lấy tôi...” Trong Kinh Thi có bài tả cái đẹp của các chi thể người đàn bà như cái đầu, cái cổ, chân mày, con mắt... thì Nhã Ca lại còn tả đủ hơn nữa, như đoạn này: “Chơn nàng mang giày, xinh đẹp biết bao, Vế nàng béo mướt, khác nào như ngọc, Rốn nàng giống như cái ly tròn, Bụng nàng dường một đống lúa mạch, Hai vú nàng như hai con sanh đôi của hoàng dương, Cổ nàng như một cái tháp ngà, Mắt nàng khác nào cái ao tại Hết-bôn, Mũi nàng như ngọn tháp Li-ban ngó về hướng Đa-mách, Đầu trên mình nàng khác nào núi Cạt-mên, Và tóc nàng như sắc tía...” Tả sắc đẹp của đàn bà mà tả đến những cái vú, cái rốn, cái đùi (vế) thì thật là bạo quá. Không ai ngờ được rằng trong kinh điển của một tông giáo lại có được thứ văn chương như vậy. Thấy nói đương hồi thế kỷ thứ nhất có nhiều dòng đạo nghiêm chính không chịu nhìn những sách Nhã Ca là Kinh Thánh. Nhưng về sau, ai ai cũng nhìn nó cả, là vì nhờ cách giải thích của các học giả bên đạo, nó trở nên có một nghĩa rất cao và rất hay. Người ta nói những bài thơ trong sách Nhã Ca đó là mượn sự yêu nhau giữa trai gái để ngợi khen sự quan hệ giữa Đức Chúa Trời với dân ngài. Theo văn học, đó là một nghĩa về tượng trưng chứ không phải là tả thực. Sự giải thích quanh co ấy cũng giống như hậu Nho đối với Kinh Thi mà trên đây đã nói. Thực ra thì Nhã Ca có thể là một thứ sách về văn học của quốc dân Hê-bơ-rơ đời Thượng cổ, trong đó chỉ nói về sự trai gái yêu nhau cũng được, chứ không dính dấp gì với việc Đức Chúa Trời. (Con trai và con gái đều được tạo nên theo hình ảnh Đức Chúa Trời, giống tựa như Ngài, và tình cảm và quan hệ giữa hai con người cũng là điều cực kỳ cao đẹp. Không nên tìm ẩn ý ở chỗ Kinh thánh đã nói thẳng. Nhã ca mô tả tình yêu trai gái với tất cả niềm say mê và vẻ đẹp mà Đức Chúa Trời đã tạo nên, chứ không nhằm mục đính chính chỉ là nói bóng gió về quan hệ giữa con người với Thượng Đế - BBT) Ngày nay nhờ khoa học xương minh, trong xã hội nào cũng thấy bớt sự đè ép nặng nề của tông giáo và đạo đức cổ; nên những thơ tình trong kinh điển mới được phục lại cái bản sắc của nó. Ngày nay các nhà học giả tân tiến bên Trung Quốc và các nhà tông giáo khai thông ở khắp cả thế giới đều chịu coi thơ Quan Thư và thơ Nhã Ca là những bài thơ tình”. (*) Những câu thơ ở Nhã Ca trên đây theo bản dịch Kinh Thánh của Hội Tin Lành và theo cả bản chữ Nho nữa (nguyên chú của P.K) Lại Nguyên Ân (giới thiệu)
Khi con người được sinh ra bởi chính Chúa Trời, hoặc khi Đức Chúa Trời sinh ra trong lòng anh ta, và anh ta liền trở thành một linh hồn sống động, mang trong mình sự sống của Thần Linh Chúa, thì vào thời điểm sự tái sanh của anh ta cũng đến ngay lập tức một khải tượng về cuộc đời anh ta sẽ phải ra thể nào.
Vấn đề là ở chỗ bạn có dũng cảm để đi với khải tượng đó không. Bạn có dám nắm giữ điều mà Đức Thánh Linh đã mang đến cho bạn không? Bạn có quyết định là sẽ không bao giờ rời xa nó, và sẽ tiến tới cuộc sống dâng mình cho Đức Chúa Trời, trong sự tương giao và hiệp nhất với Ngài?
Comments
Áo Vua mùi một dược,
Thu hút cả tâm tôi;
Theo đuổi Ngài chân thực
Nào còn thích con người.
Lương Nhơn bó một dược
Ta ấp yêu bên lòng,
Cùng Ngài chịu sỉ nhục,
Nếm thập giá bên trong.
Rồi vượt qua đồng vắng,
Lên kiệu Vua chung ngồi,
Tẩm một dược cay đắng,
Nên giống trụ khói trời.
Thấy mình còn bóng tối
Cùng lắm thiên nhiên thay
Lên núi một dược đợi,
Hừng đông lố dạng rày.
Vườn địa đàng xinh bấy
Trồng phụng tiên, cam tòng,
Ta một dược ươm đấy,
Chúa hưởng vui mật ong.
Chết sâu hơn thường nhựt,
Bỏ đỉnh núi Liban,
Tay ta rỏ một dược,
Hóa Salem huy hoàng./.
RSS feed for comments to this post