Sự phục vụ Chúa không phải là một sự kêu gọi huyền bí hay là một khả năng siêu nhiên nào đó. Đó chỉ có nghĩa là một tay bạn nắm lấy tay Chúa Jê-sus, còn tay kia – nắm lấy tay người mà ta đang phục vụ, và nối họ lại với nhau! Bạn có thể làm được điều này!

Tất cả những gì mà bạn cần phải làm – là không để tuột tay mình ra khỏi tay Jê-sus.Ngài đã chìa tay Mình ra và sẽ không cất nó đi. Nhưng khi mà mọi việc được quá tốt đẹp hoặc là khi sức ép của nan đề trở nên quá nặng nề, bạn có thể túm lấy nan đề mà bỏ quên Chúa Jê-sus.


Nếu như chúng ta có thể nhìn thấy được mọi người như cách Đức Chúa Trời nhìn, thì chúng ta có thể chinh phục được cả thế gian, nhưng chúng ta nhìn mọi người bằng con mắt riêng của mình, và chúng ta ưa thích lập hồ sơ cho mỗi người. Chúng ta ưa thích ghi các lỗi lầm của họ vào một quyển sách. Chúng ta biết ai là thánh đồ và ai là tội nhân.


Ngày hôm nay bạn là cánh tay của Jê-sus trên đất. Đừng bó buộc tay Ngài bởi sự đánh giá bản thân thấp kém của mình. Đức Chúa Trời có hàng nghìn cách khuất phục những kẻ kiêu ngạo, nhưng đối với Ngài việc khó hơn là làm cho người ta tin vào bản thân mình như Ngài đã tin họ.

Trên hết mọi sự, Đức Chúa Trời quan tâm đến con người. Đức Chúa Trời không chỉ đặt sự đời đời vào trong lòng chúng ta, nhưng cũng đặt gánh nặng chia sẻ về sự sống đời đời với những người khác.

Tôi nhớ là vào năm 1991 chúng tôi (Kê-vin và Les-lie Mắc-Nol-ty - những người ghi chép lại các ý tưởng T L Osborne thành sách này - ND) truyền giảng trên đường phố Sanh Pê-téc-bua, có hai tín đồ Hồi giáo đã tiếp nhận Jê-sus với dòng lệ trên mắt. Trước tiên, họ nghĩ ngay về các anh em Hồi giáo của mình tại Ba-cu.


Đức Chúa Trời giống hệt Jê-sus! Đó là một trong những lời khẳng định sâu sắc nhất đối với thế giới tôn giáo. Tôn giáo nói rằng Đức Chúa Trời đang nổi giận và đầy lòng kết án với con người. Tôn giáo đã biến nhiều con người thành tâm tìm kiếm Đức Chúa Trời thành những kẻ căm thù Ông Trời, vì nó thể hiện một Ông Trời chỉ coi chúng ta như loài sâu bọ vô giá trị. Lê-nin ở nước Nga cũng từng đi dự lễ nhà thờ cho đến khi ông nhìn thấy thái độ của nhà thờ đối với mọi người. Ông nói: "nếu Đức Chúa Trời mà như vậy, thì tôi không muốn có gì liên quan với Ông Ta." Ông vứt bỏ quyển Thánh-Kinh và trở nên người sáng lập ra một chủ nghĩa mới.

  1. Lời nói – những hạt giống sáng tạo của đời bạn
  2. Bạn không thể rao giảng Tin lành với nắm đấm
  3. Chúng ta - những sứ giả
  4. Tôi từ Đức Chúa Trời ra!

Chuyên mục phụ

Những nguyên tắc kinh doanh và quản trị theo Kinh thánh

Page 45 of 60