
Mỗi con tàu khi ra khơi, đều phải tính đến lúc sẽ quay về thả neo nơi bến cảng.
Thời Tân Ước, khi con tàu về cảng trong đêm tối sẽ không dám vào bờ, mà cử một thủy thủ, được gọi là "người đi trước", xuống thuyền bơi vào bờ trước, chở theo cái neo có dây kết nối chắc với tàu. Khi người này đến nơi và đóng chặt cái neo với một đầu dây trên bờ xong, lúc đó thủy thủ trên tàu bắt đầu kéo dây, cuộn lại, từ từ kéo con tàu chạm bờ an toàn. Bạn nghĩ thế nào khi Kinh thánh nói Chúa Jê-sus như "Người đi trước" của chúng ta?
Hê-bơ-rơ 6
19 Chúng ta giữ điều trông cậy nầy như cái neo của linh hồn, vững vàng bền chặt, thấu vào phía trong màn, 20 trong nơi thánh mà Ðức Chúa Jêsus đã vào như Ðấng đi trước của chúng ta...
Tôi liên tưởng cuộc sống chúng ta với chiếc thuyền. Đi đâu thì đi, làm việc gì thì làm, nhưng thuyền không thể ở mãi ngoài biển khơi, mà phải biết lúc quay về nơi bến đậu... Nói đến hình ảnh cái neo, là nhớ đến bờ, nơi ta quay về để nghỉ ngơi, sửa chữa, tiếp nước và lương thực dự trữ để cho những chuyến đi sau ...
Đời sống cơ-đốc nhân cần phải xây dựng trên nguyên tắc này. Cái neo của linh hồn là ơn cứu rỗi mà Chúa Jê-sus đang giữ cho ta, và đức tin là sợi dây kết nối chúng ta với bến cảng thiên đàng. Cũng như con thuyền cần về bến cho mỗi chuyến đi, thì linh hồn chúng ta cần sự cầu nguyện và thờ phượng Chúa mỗi Chủ nhật hàng tuần để nạp đầy lại năng lực tâm linh tươi mới...