
Sống theo thói quen?
Về thăm Việt nam gặp bạn cũ những lần đầu, họ ngạc nhiên thấy tôi tự đi xe máy. Nhớ lại lúc mới tập lái xe máy anh tôi cho mượn thật chẳng dễ chút nào, mặc dù đã quen đi xe đạp từ bé. Xe máy nặng hơn nhiều nên khó điều khiển hơn, mất thăng bằng là nguy hiểm. Chưa nói đến việc phải nhớ vào số (thật may đã có kinh nghiệm lái ô-tô), riêng chuyện xe máy chạy nhanh hơn xe đạp nhiều, đã va chạm là dễ gây thương tích. Thói quen đi xe đạp trước kia tôi phải sửa đổi khá nhiều, thì mới có thể áp dụng vào việc đi xe máy được.
Lần đầu tôi chạy xe ra đường, cứ thấy người đi đường gọi và nhắc. Chẳng hiểu họ nói gì, hay là muốn trêu mình đây, mình chạy chậm có ảnh hưởng đến ai đâu cơ chứ? Cho đến khi một thanh niên giảm tốc độ chạy bên cạnh, và quát lên với tôi rằng: "anh ơi, chân chống kìa"! Thảo nào, khi lái xe chạy nãy giờ thỉnh thoảng lại thấy có cái gì va xèn xẹt dưới gầm xe. Mọi người lái xe đều biết chân chống có thể nguy hiểm thế nào khi vào những khúc cua, nên ai cũng phải la lên mà nhắc. Thật lúc đấy thấy mình quê dễ sợ (như nhà quê ra tỉnh vậy).