
Thi thiên 27
4 Tôi đã xin Ðức Giê-hô-va một điều, và sẽ tìm kiếm điều ấy! Ấy là tôi muốn trọn đời được ở trong nhà Ðức Giê-hô-va, Ðể nhìn xem sự tốt đẹp của Ðức Giê-hô-va, Và cầu hỏi trong đền của Ngài.
5 Vì trong ngày tai họa, Ngài sẽ che khuất tôi trong lều Ngài, Giấu tôi nơi kín mật của trại Ngài; Cũng sẽ đỡ tôi lên trên một hòn đá.
6 Bấy giờ đầu tôi sẽ được ngước cao hơn các kẻ thù nghịch vây quanh tôi; Trong trại Ngài tôi sẽ dâng của lễ bằng sự vui vẻ; Tôi sẽ hát mừng, và ca tụng Ðức Giê-hô-va.
7 Hỡi Ðức Giê-hô-va, xin hãy nghe; tiếng tôi kêu cầu cùng Ngài: hãy thương xót tôi, và nhậm lời tôi.
Đa-vít từ bé đã có thói quen tìm cầu Chúa hàng ngày, vừa chăn đàn chiên cho cha mình, vừa tâm sự và ca hát cho Chúa. Đấy không phải là thói quen đến từ cuộc sống vô tư lự với hình ảnh một cậu bé thảnh thơi ôm đàn trên bãi cỏ đâu các bạn ạ, vì chăn chiên một mình giữa đồng vắng là công việc nặng nhọc lắm đấy (sáng cho cả đàn đi ăn, chiều dẫn đi uống, trông coi xem có con nào đau ốm thương tích thì tìm cách chữa lành, tối xếp đá quây xung quanh đàn chiên thành chỗ để nghỉ, và chính mình nằm ngủ ngang chắn cửa ra vào). Và còn phải luôn cảnh giác với mọi nguy hiểm có thể xảy đến (các thú dữ như sói, sư tử, gấu rình rập), thậm chí còn phải một mình chiến đấu với chúng nữa chứ.