Có những đoạn trong Kinh thánh mà khi tôi đọc chỉ muốn lướt qua cho nhanh, nhiều khi không cảm thấy được sự dạy dỗ động viên gì. Đấy là những đoạn nhắc đến gia phổ, với danh sách dài dằng dặc những cái tên khó đọc của những con người xa lạ.
Nhưng có một lần, tôi được nghe nhà truyền giảng Reinhard Bonnke kể lại Chúa đã dạy ông bài học gì qua những đoạn đó. Chúa thúc giục ông mở sách Sử ký thứ nhất, và nhắc ông đọc cả tám chương gia phổ. Ông đọc danh sách những cái tên, mà không hiểu mình sẽ nhận được phước gì. Khi ông bối rối cầu hỏi Chúa – Chúa ơi con sẽ được phước gì khi nghiên cứu những cái tên này, bỗng nhiên ông như thấy có ngón tay Chúa đang chầm chậm lướt đi trên trang giấy, chỉ đến những cái tên, nhưng có điều rất đặc biệt là cứ đến mỗi cái tên nào, thì ngón tay đó lại dừng lại một lúc.


Anh chị em thân mến,
Từ thời mới tin Chúa, tôi đã rất ấn tượng với câu chuyện sau.
Khi mua bán vàng, người ta thường phải kiểm định chất lượng của nó. Ai cũng muốn có được vàng tuổi càng cao, trong đó càng có ít chất pha tạp càng tốt, vì chúng làm giảm đi giá trị của cả miếng vàng.
Mỗi người chúng ta đều là một cá nhân đặc biệt. Thí dụ, chỉ cần lấy dấu vân tay đã có thể phân biệt chính xác từng người. Từ khi sinh ra lớn lên, đến một lúc nào đó trong đời người ta bắt đầu nhận thức về bản thân mình như là một cá nhân, trong khi sống một cuộc sống tập thể. Ta vừa phải hòa đồng với tập thể, lại phải vừa giữ cái bản sắc cá nhân mình.