Nhiều và nhiều năm Đức Chúa Trời buộc tôi phải trở nên giống như kẻ ngu dại trước mắt hàng trăm và hàng ngàn con người. Tôi nhớ ngày mà Ngài cứu tôi và kêu gọi tôi. Nếu Đức Chúa Trời có muốn điều gì đó ngày hôm nay, thì đó là Ngài muốn trở nên hiện thực đối với tôi và bạn giống hệt như Ngài đã từng thực hữu với áp-ra-ham, khi kêu gọi ông ra khỏi thành U-rơ xứ Khal-đê (Sáng 12:1). Tiếp nhận sự cứu rỗi, tôi hoà mình vào nhóm người sống động, đầy tinh thần phấn hưng, và Đức Chúa Trời đã chúc phước cho chúng tôi một cách đáng kinh ngạc. Sau đó sự hâm hẩm và thờ ơ đã chiếm lĩnh họ, và Đức Chúa Trời đã phán với tôi một cách đủ rõ ràng: "Hãy ra khỏi." Tôi đã vâng theo. Người ta nói rằng: "Chúng tôi không hiểu anh. Anh rất là cần thiết đối với chúng tôi, vậy mà anh lại bỏ chúng tôi đi."

