Nào, hãy cùng bỏ đi mọi sự ra vẻ huyền bí mà người ta thường bao phủ xung quanh sự kêu gọi của Đức Chúa Trời. Hàng triệu con người ngồi trong Hội Thánh hết tuần này sang tuần lễ khác, dính chặt lưng vào ghế, và chờ đợi một sự kêu gọi huyền bí. Những trưởng lão nghiêm nghị đã dập tắt ngọn lửa trong những chàng trai và cô gái trẻ sốt sắng, khi nói rằng họ phải trải qua vài năm học trường Kinh Thánh trước, sau đó mới có thể dám đi và làm chứng về lòng tốt của Đức Chúa Trời. Liệu chúng ta có cần phải có sự tỏ ra đặc biệt nào không, khi mà chúng ta đã có mạng lệnh được viết ra? Liệu Đức Chúa Trời có nổi giận với bạn khi bạn về trời không, nếu bạn sẽ thành lập 5 Hội Thánh và đi đến 15 nước để giảng Tin lành, mặc dù Ngài không kêu gọi bạn làm điều đó?

Bạn thấy gì khi bạn thức giấc?

Bạn thấy gì khi bạn nhìn vào bản thân?

Bạn thấy gì khi bạn nhìn vào mọi người?

Nếu bạn không biết khải tượng (cách nhìn) của Đức Chúa Trời, thì khải tượng của người khác sẽ định hình bạn. Có rất nhiều tiếng nói trong thế gian, và tất cả chúng đều đòi hỏi sự chú ý của bạn. Tiếng nói mạnh mẽ nhất - đó là tiếng nói trong lòng bạn, mà nói rằng bạn có thể làm những việc vĩ đại trong đời, hoặc nói rằng bạn chỉ là nạn nhân trong tay hoàn cảnh.


Đức Chúa Trời không hề thay đổi, nhưng tầm nhìn của chúng ta về những khả năng của Ngài, và về việc Ngài vĩ đại đến mức nào, thì lại thay đổi. Điều mà con người quan niệm về Đức Chúa Trời lớn đến đâu, được phản ánh qua lời cầu nguyện của anh ta. Những lời cầu nguyện của chúng ta phản ánh trạng thái của chúng ta nhiều hơn là phản ánh khả năng của Đức Chúa Trời. Cách duy nhất để nhận được tầm nhìn lớn hơn về Đức Chúa Trời - đấy là cách nhìn bằng con mắt của Ngài.


Mỗi một người bố, mỗi một người mẹ đều biết về phép lạ sanh con, và chính bản thân họ đã tham gia vào quá trình mầu nhiệm đưa đến sự xuất hiện của một linh hồn sống mới. Sự thụ thai và sanh đẻ trong thế giới thuộc thể là hình bóng của những gì xảy ra trong thế giới thuộc linh, khi mà các sự kiện, đức tin và lòng quyết tâm hoà quyện lại với nhau.

Lẽ ra chúng ta đã ở trong một trạng thái sức khoẻ tốt hơn nhiều, nếu như chúng ta có thái độ với thân thể chúng ta cũng giống như thái độ với tâm linh chúng ta. Chúa Jê-sus không phân biệt gì nhiều trong quyền năng cứu rỗi của Mình đối với cái thứ nhất cũng như đối với cái thứ hai. Nhiều nhà thần học thời đại chúng ta cho rằng Đức Chúa Trời có phân biệt chúng. Khi nói về sự cứu rỗi, họ giới hạn nó chỉ trong lĩnh vực thuộc linh. Truyền thống khẳng định rằng Đức Chúa Trời sử dụng căn bệnh để dạy dỗ chúng ta, nhưng nếu thật sự đúng là như vậy, thì mỗi một bác sĩ là một kẻ nổi loạn chống nghịch Đức Chúa Trời khi họ cố gắng cứu chữa người bệnh mà đã bị Đức Chúa Trời đánh. Mỗi một bệnh viện trong trường hợp này sẽ là một cơ quan chứa chấp kẻ nổi loạn.

Chuyên mục phụ

Những nguyên tắc kinh doanh và quản trị theo Kinh thánh

Hôm nay503
Hôm qua1000
Tuần này3988
Tháng này46567
Total5741649

© 1999-2017 Tinlanh.Ru