
Như bạn đã thấy, bước đi theo đức tin là tập sống siêu nhiên, khi ta không chỉ noi theo những định luật tự nhiên của thế giới vật chất, mà còn dựa vào cả những định luật thuộc linh để đem ích lợi cho đời sống.
Sự bày tỏ về quyền phép của miệng lưỡi (trong các bài viết trước) có lẽ đã giúp chúng ta bắt đầu biết quyết tâm kiểm soát mà loại bỏ những lời nói xấu xa tiêu cực khỏi thói quen cửa miệng mình. Và những lúc cám dỗ, chính sự tin kính sẽ giúp chúng ta biết giữ được mình khỏi phạm tội trong lời nói (Thi thiên 39:1).
Nhưng để lái đưa đời sống mình đến gần hơn với bình an và phước hạnh, chúng ta còn phải biết nói thật nhiều những lời lành mang theo sự sống, đầy đức tin, hy vọng và yêu thương nữa. Điều này cũng không dễ đâu, tôi nhớ lại những lúc bắt đầu tập nói lời lành, ôi mới khó làm sao. Chỉ đơn giản việc khen và động viên ai đó, mà không hiểu sao nói ra cứ thấy ngượng mồm. Còn những lời xin lỗi, cũng là một lời lành rất quan trọng, dù biết mình đã sai và ân hận, nhưng vẫn rất khó để nói với người ta. Có thể vì từ bé lớn lên cả môi trường xung quanh đã quen nghe và nói những điều xấu xa rất tự nhiên, thậm chí thành bài bản, đến nỗi chẳng thấy là xấu, bây giờ đến lúc này muốn nói lời lành thì miệng chưa có gì để nói...
Nhưng có một câu lời Chúa Jê-sus dạy đã giúp tôi hiểu ra và nhanh chóng cải thiện được tình cảnh mình:
Luke 6:45 Người lành bởi lòng chứa điều thiện mà phát ra điều thiện, kẻ dữ bởi lòng chứa điều ác mà phát ra điều ác; vì do sự đầy dẫy trong lòng mà miệng nói ra.





