Khi đọc câu chuyện Giáng sinh, chúng ta có thể để ý thấy bốn lần trong Kinh thánh Chúa nhắc với con người rằng “đừng sợ”! Có nghĩa là để Đấng Christ được sinh ra, để sự cứu rỗi đến được với trần gian, và con người có thể tiếp nhận được một cách đầy đủ những phước hạnh mà Đức Chúa Trời đã ban cho nhân loại, thì Chúa cần đến những con người biết thắng được sự sợ hãi. Điều này nếu nghĩ cho cùng thực sự không đáng ngạc nhiên lắm, vì thực ra sự sợ hãi là điều cản trở lớn nhất. Nếu suy ngẫm về điều đó để áp dụng cho đời sống của chúng ta ngày hôm nay, thì cũng giống như vậy, làm sao để mỗi một người trong số chúng ta có thể đón nhận được phước hạnh thật sự của ngày Giáng sinh - sự kiện Con Trời đến trần gian cho đời sống riêng của mình, thì chúng ta phải tập “không sợ” bốn điều sau đây...


Người ta được chữa lành hay không – là việc trong tay Chúa. Và nó cũng chưa bao giờ là trách nhiệm của tôi. Tôi không phải sự khôn ngoan trọn vẹn, không có kiến thức trọn vẹn. Tôi cũng không có quyền năng chữa lành. Tôi chưa bao giờ chữa lành cho ai cả. Tất cả trách nhiệm nằm trong tay Chúa và người ta. Vậy đó!
Esai 7:14 Vậy nên, chính Chúa sẽ ban một điềm cho các ngươi: nầy một gái đồng trinh sẽ chịu thai, sanh ra một trai, và đặt tên là Em-ma-nu-ên.