NGÀI DÌU DẮT TÔI
He Leadeth Me
Tác giả: Joseph H. Gilmore, William B. Bradbury
Thánh ca 271 NGÀI DÌU DẮT TÔI
“He leadth me! O blessed thought”
“Phước thay trong lòng suy nghĩ về lời; Giê Xu dẫn dắt đường lối của tôi!
Ở đâu, làm gì, khi sáng hoặc tối, có tay Giê Xu dìu dắt trọn đời. Giê Xu dắt
tôi, Giê Xu dắt tôi, chính tay Giê Xu hằng dẫn dắt tôi; Nguyền làm môn đồ
tín trung suốt đời, bởi tay Giê Xu dìu dắt không rời.”
Lời của bài thánh ca do Mục sư trẻ tuổi Josheph. H.Gilmore từ những
phút giây cảm hứng trong một chuyến đi truyền giảng năm ông 28 tuổi.
Câu chuyện được nhắc lại như sau: Tòa nhà giáo hội Baptit đầu tiên ở góc
Tây Bắc của đường Broad và Arch ở Tp. Philadelphia đang bị phá xuống để
dành chỗ cho một tòa nhà hiện đại dùng làm văn phòng của Cônh ty Liên
Hiệp cải thiện khí đốt của Thành phố đó. Trong lúc đứng nhìn ngôi nhà thờ
cũ bị kéo xuống, một tu sĩ Baptit nói với một nhân viên của Công ty : “Tòa
nhà cũ kỹ đó có một lịch sử đặc biệt.” Bài Thánh ca tuyệt diệu “Ngài dìu
dắt tôi” đã được sáng tác tại đó.
Khi tòa nhà được xây dựng xong, người ta đúc một tấm bảng đồng tưởng
nhớ tác giả và việc đã tạo cảm hứng cho việc sáng tác bài Thánh ca nổi
tiếng nhất của ông. Tấm bảng đồng ghi “Ngài dìu dắt tôi”, bài Thánh ca
mà cả thế giới hát đã được sáng tác bởi MS Tấn sĩ Joseph H.Gilmore, là
con trai của vị Thống Đốc tiểu bang New Hamsphire, tại nhà của chấp sự
Wattson, ngay sau khi ông giảng luận trong nhà thờ HT Baptit đầu tiên ở
góc tây bắc của đường Broad và Arch, vào ngày 26-3-1862. Ngôi nhà thờ
và nhà riêng của chấp sự Wattson ở ngay trên chỗ tòa nhà này, trong sự
ngưỡng mộ vẻ đẹp và danh tiếng của bài Thánh ca và cũng để tưởng nhớ
tác giả của bài Thánh ca đó, Công ty Liên Hiệp cải thiện khí đốt đã thực
hiện tấm bảng cố định này vào ngày 1-6-1926.
Những kỷ niệm trở về, với đêm thứ tư, tháng 3-1862 : Suốt trong những
ngày tháng tuyệt vọng của cuộc nội chiến, vị MS trẻ cứ giảng dạy trong
ngôi nhà thờ lịch sử này. MS. Joseph Henry Gilmore đã được chuẩn bị tốt
cho chức vụ của ông lúc ông 21 tuổi. Ông tốt nghiệp với lời khen tặng tại
đại học đường Brown và chủng viện Thần học Newton nhiều năm trước khi
Ông Bà đến Thành phố của tình huynh đệ. “Họ có chút mơ mộng rằng họ
đang bước vào chuyến đi quan trọng nhất của đời mình. Mục sư chọn Thi
Thiên 23 cho buổi thờ phượng giữa tuần và đặt mình vào sự dẫn dắt của
ĐCT, trong một thời gian rất lâu, của những ngày tháng ảm đạm ấy. Ông
nhắc đi nhắc lại câu :”Chúa dẫn tôi đến mé nước bình tịnh, đưa tôi đi
trong các lối công bình”. Ông thúc giục tín đồ đi theo sự dẫn dắt của Chúa
như chiên theo người chăn. Ông nài khuyên họ tìm kiếm trụ mây ban ngày
và trụ lửa ban đêm như ĐCT đã ban cho dân Do Thái, dẫn dắt họ thoát
khỏi vòng nô lệ tại Ai Cập để đến sự tư do nơi miền đất hứa.
Sau buổi nhóm, Ông Bà MS. Gilmore cùng đi với Ông Bà Chấp sự
Wattson đến ngôi nhà đã mời họ ở, cạnh nhà thờ, phía khu trung tâm TP.
MS không thể kềm chế việc giảng giải lại đề tài ông đã chọn. Đề tài ấy cứ
theo đuổi ông, cho đến khi, để tìm sự khuây khoả cho tâm hồn, ông bắt
đầu ghi ra vài khổ thơ trong tờ giấy, mặt sau, mà ông đã dùng để ghi chép
bài giảng vừa qua:
“Chúa dìu dắt tôi, ôi ý nghĩa hạnh phước thay !... cứ dắt dẫn tôi”.
Khi ông ngừng viết thì đã có 4 khổ thơ và điệp khúc. Trong khi ông quên
đi bài thơ này thì bà lại sao một bản gởi đến tòa soạn tạp chí :”Người canh
gác và người phản ảnh”. Bài thơ được in lần đầu tiên. William Bradbury
xem thấy và phổ nhạc ngay.
Joseph Gilmore đã giữ nhiều chức vụ cao quí trong giới tôn giáo, giáo
dục và là người nhận nhiều vinh dự xứng đáng trong suốt cuộc đời 84 năm
dài đầy bông trái. Ngày nay ông được nhớ đến bởi chuyến đi giảng ở
Philadelphia, khi ông 28 tuổi, bởi 4 khổ thơ được thảo nhanh trong giây
phút cảm hứng, bởi một người vợ nhạy cảm đủ để nhận thấy một việc làm
tốt khi bắt gặp bài thơ hay, và bởi một nhà soạn nhạc không bao giờ để
một bài thơ được cảm tác thoát khỏi mình.