Tôi đã lên trời và nói chuyện với Chúa
PV: Còn bây giờ xin anh hãy kể lại những cảm nhận gì mà anh đã được mục thị?
Boris: Sau một cú lắc bên trong thân thể, tôi thấy mình đã tỉnh lại, và tôi nhìn thấy bằng mắt mình những gì đang xảy ra chung quanh. Tôi nhìn thấy tất cả như từ phía trên xuống. Đó là linh hồn tôi thoát ra và đang nhìn xuống thân thể tôi. Xung quanh là các bác sĩ mặc áo choàng trắng, một mớ các thiết bị được nối vào thân thể tôi. Các bác sĩ cố gắng đưa tôi trở lại trạng thái bình thường, họ lăng xăng, kéo vào mọi thứ thiết bị có thể được, nhưng họ chẳng làm gì được cả.
Tôi bắt đầu được cất lên trái đất. Trái đất nhỏ dần nhỏ dần, rồi sau đó mất hẳn. Sự chuyển động của tôi có tiếng rít bên tai. Sau đấy tôi rơi vào một nơi lạ thường, vô cùng sáng láng mà tôi rất sung sướng. Tôi không biết phải diễn đạt bằng lời cảm tưởng tuyệt vời đó thể nào, nhưng tôi muốn các bạn hình dung được cảnh mà Chúa chỉ cho tôi. Tôi nhìn thấy một cầu thang bằng vàng được tỏa sáng bởi các tia vinh hiển của Chúa. Cầu thang khá rộng. Hai bên là hai tay vịn bằng vàng, dọc đó từ dưới lên trên đầy những thiên sứ có cánh trong áo gai mịn trắng với thắt lưng vàng. Tóc các thiên sứ trắng, mặt họ sáng như chớp, còn mắt thì như hai ngọn đèn. Mặt họ như mặt người. Chân tay họ màu như ống đồng thau sáng loáng. Vẻ ngoài các thiên sứ giống như con người. Xung quanh và bên dưới cầu thang vô số những thiên sứ không cánh. Tất cả các thiên sứ đều hát thi thiên. Thật lạ, tôi không biết họ hát bằng thứ tiếng gì, nhưng lúc đó tôi hoàn toàn hiểu. Họ hát:”Ồ, hỡi Chúa, Ngài xứng đáng mọi sự vinh hiển và ngợi khen. Lạy Chúa, Ngài đã dựng nên trời và đất, Ngài xứng đáng được ngợi khen!"
Cuối cầu thang, tôi thấy một thứ ánh sáng kỳ lạ không giống như ánh sáng mặt trời hay ánh máy hàn thường làm chói mắt, mà cực kỳ sáng, nhưng dịu lạ. Từ ánh sáng đó tỏa ra hơi ấm, sự yên ổn, vui vẻ và bình an. Tôi cực khoái, không thể diễn đạt điều đó bằng lời. Sự khóai lạc đó càng tăng dần,và niềm vui trong tôi không còn giới hạn nữa. Từ chỗ phát ra ánh sáng tuyệt trần đó, tôi nghe có tiếng:”Con trai Ta ơi, hãy lại cùng Ta, Ta sẽ chỉ cho con thấy. Ta sẽ giúp con”.
Từ đám vô số các thiên sứ tách ra hai vị và họ đứng sau tôi một chút. Một vị đứng bên tay trái, còn vị kia bên tay phải, cách tôi khoảng chừng nửa thân. Tôi không ngoái đầu lại, cũng chẳng liếc mắt, nhưng tôi cảm thấy như tôi nhìn cả 360 độ xung quanh. Tôi hoàn toàn bình an và không ngượng ngập gì cả. Tôi tuyệt đối bình tâm và vui vẻ đến nỗi không diễn tả được bằng lời, cả khi đó lẫn lúc này. Tôi chẳng hề hỏi ai, rằng tôi đang ở đâu, điều gì đang và sẽ xảy ra với tôi tiếp theo. Tôi cảm thấy sự vững tâm hoàn toàn trong mình, và cảm thấy mình đang ở đúng nơi ruột thịt. Tôi cảm thấy như là tôi thường xuyên sống ở đó.
Và rồi Đức Thánh Linh mang tôi đến một đồng lớn có những con ngựa trắng rất đẹp đang chạy, giữa đồng có một thành lớn, dạng hình khối. Tôi tới gần thành. Nhưng lạ thay, sự di chuyển của tôi không giống như người đi trên mặt đất. Tôi chuyển động mà không hề động chân tới đáy nền, cứ như trượt vậy. Thiên sứ vẫn hộ tống tôi. Càng tiến tới gần thành, tôi càng khâm phục bởi kinh ngạc.
Tường thành rất cao, nhiều viền và nhiều màu - 12 màu cả thảy. Chúng lấp lánh tỏa sáng. Tôi thấy nền thành được làm từ 12 loại đá qúi khác nhau. Cổng thành bằng ngọc châu rất lớn, mỗi bức tường có ba cổng. Tôi không đo kích thước các viên ngọc ấy, nhưng một viên ngọc ước chừng hơn 2 mét. Tôi trông thấy 2 mặt hình khối và 6 cổng vì Chúa dẫn tôi tới thành từ góc. Khi tôi bước qua cổng vào bên trong thành thì thấy hai hàng chữ: một trên và một dưới cổng. Trên cổng có ghi tên một chi phái Isơrael, còn dưới thì tên của một Sứ đồ. Chúa dẫn tôi qua cổng nào đó vào thành Jesusalem Mới, rất tiếc là tôi lại không biết, còn bây giờ thì tôi rất muốn biết điều đó.
Khi tôi vào trong thành, tôi cóng người vì kinh ngạc: thành hoàn toàn bằng vàng. Vàng ròng tới mức mà tôi chưa từng thấy bao giờ lấp lánh như vậy. Trước kia tôi có trông thấy những đồ vật mới bằng vàng lấp lánh trong các hiệu kim hoàn, nhưng những thứ đó chẳng là cái gì cả so với những gì tôi trông thấy trong thành. Các đường phố vàng, những ngôi nhà vàng, các cửa vàng. . . tất cả đều bằng vàng trông suốt như pha lê vậy. Tôi không thề tưởng tượng nổi rằng, vàng là bằng kim loại cứng mà lại có thể trong suốt như thế. Giờ đây tôi đã được thấy và muốn sờ mó nó. Tôi lại gần các bức tường và vào trong vài nhà, xem xét tất cả và trầm trồ kinh ngạc.
Sau đó tôi đi lại giữa thành và thấy có một con sông nhỏ, trên sông có mọc một cây lớn. Rể cây tỏa ra hai bên bờ sông và uốn khúc tạo thành một cái cổng chào giống như một cái cổng chào bằng thân cây. Nhánh cây rủ xuống hai bờ sông và trĩu quả, giống như qủa lê chín màu hồng vàng. Qủa đó kích thước cỡ chừng lọ 1 lít. Lá cây màu xanh sáng như ngọc bích, trông giống như lá cây gia, có răng ngoài viền lá nhưng trông rất lớn như lá cây ngưu bàng vậy. Trông thấy cảnh thần tiên như vậy, tôi muốn vặt một qủa. Khi tôi thò tay ra thì lạ chưa kìa, tay tôi kỳ quá, trong suốt. Khi tôi chuẩn bị hái quả thì vị thiên sứ đưa tay ra ngăn lại, cản tôi động tới quả. Bằng một cử chỉ ngón tay, thiên sứ ra hiệu rằng chưa nên hái lúc lúc này. Và một sự hoàn toàn lạ không lường trước với tôi, tôi không hề buồn giận khi bị cấm mà lại nhẹ nhàng rời khỏi đó. Bạn thử tưởng tượng xem, được vào chỗ như vậy mà lại không được nếm thử hay ít ra sờ vào quả?!. . . Thông thường điều này hay gây ra cho tôi một sự chán chường, nhưng trên đó chẳng thấy sự chán n ản đâu cả. Trong thành, tôi hoàn toàn không cảm thấy một sự gò bó mặc cảm nào. Mà rất lạ là trong thành tôi không hề thấy có bóng của cây hay bóng của nhà. Tại đó không hề có bóng và không hề thấy bóng của hay hay bóng của nhà. Tại đó không hề có bóng và không hề có đèn chiếu. Tôi không thấy mặt trời, cũng chẳng thấy các đèn chiếu sáng nhưng ánh sáng ở đó sáng lạ lùng và dễ chịu tới mức sự khoái cảm của tôi không còn giới hạn nữa.
Khi tôi nhìn thấy giữa nguồn sáng đó thì tự nhiên tôi cúi đầu và quỳ xuống. Nhưng các thiên sứ giữ tôi, rồi tôi nghe thấy có tiếng:”Hỡi con trai Ta, những gì Ta chỉ cho con thấy là đủ rồi. Con phải trở về để thuật lại vinh hiển, quyền phép và sức mạnh Ta, để kể lại những gì con đã nghe và trông thấy”. Tôi hiểu là Chúa đang nói với tôi, tôi bắt đầu xin Chúa để Ngài giữ tôi lại đó. Tôi van xin:”Thưa Chúa con không muốn về,con không muốn trở lại (trái đất) đâu". Chúa phán với tôi:”Con còn có vợ và 3 con. Con phải trở về với họ, vì bây giờ chưa phải là lúc con ở trên này”. Tôi tiếp tục van:”Chúa ơi, con không muốn quay về đấy đâu. Cho phép con ở bên Ngài”. Nhưng Chúa phán:”Con của Ta ơi, hãy mềm mại và tiết độ, đừng phụng phịu thế, hãy quay trở lại ngay. Con phải thuật lại vinh hiển của Ta”.

