Người Chết Sống Lại!

Article Index

Sự kinh hoàng của nhân viên y tế bệnh viện

Trong nháy mắt tôi đã ở trong khoảng không và nhìn thấy trái đất. Khi lại gần và như là từ trên trông xuống, tôi thấy cảnh này: trên cáng đặt trên xe trượt, các nhân viên y tế đang chở một người, chân thò ra khỏi tấm ra phủ. Khi tôi trông thấy vợ tôi đang khóc đầm đìa bước bên chiềc xe trượt, thì hiểu ra rằng người ta đang chở tôi. Một nhân viện y tế yên ủi vợ tôi, động viên để cô ấy không”chết mất", và cố gắng ngăn vợ tôi, không cho vào phòng chứa xác tôi. Trong phòng có nhiều người nằm trên những cái bàn, một số họ bị cắt mổ. Tôi hiểu rằng, người ta đã đưa tôi vào nhà xác. Cửa đóng lại trước mặt vợ tôi, cả xe trượt cùng xác đã lọt vào trong phòng nhà xác. Người hô lý đã động viên vợ tôi cùng cô y tá rời khỏi phòng. Khi tôi thấy tất cả sự đó thì cảm thấy có một có một cú lắc nhẹ như bông, và tôi hạ xuống thân thể mình một cách đột ngột. Tôi cảm thấy như có một luồng gió thổi, và một năng lực rất mạnh làm tung bay cửa nhà xác. Hai cánh cửa bật tung ra khỏi bản lề và bay tơi tả xuống nền nhà, còn xe trượt cùng thân tôi lao ra khỏi nhà xác. Tiếp đó nửa thân trện tôi dựng bật dậy trên xe trượt, tấm ra phủ rơi xuống. Anh hộ lý ngả lăn góc đường, cô y tá cũng vậy. Cả hai đều trong trạng thái nửa chết ngất. Một cô y tá khác đang đi lại, trông thấy tôi ngồi sừng sững trên xe trượt, cũng lăn quay đơ ra ngất. Năng lực siêu nhân đó dựng xe trượt đứng thẳng dậy, và thành thử tôi đứng trên chân mình trên nền nhà. Xe trượt hạ xuống và lăn trở lại nhà xác.

Tôi muốn bước đi nhưng không được. Có cảm giác như tôi không ở trong thân thể mình vậy, nó không chịu nghe tôi. Khi ấy tôi bắt đầu cầu nguyện, bởi vì ý nghĩ của tôi rõ mồn một trong đầu. Tôi trông thấy, nhận thức, nghe tất cả, nhưng giọng của tôi như giọng đi mượn, cứ như là băng cassette quay chậm vậy. Tôi kêu cầu Chúa và xin Ngài cho tôi sức để tôi đi. Cầu nguyện xong, tôi thấy một luồng năng lượng rất mạnh. Tôi cảm thấy như tóc tôi giựt khỏi đầu và hàng ngàn mủi kim đâm vào trán. Tôi nhận được luồng năng lực và cảm thấy như mắt cá chân tôi chôn vào nển nhà. Tôi thấy hơi ấm và một năng lượng lớn chạy từ đầu tới xuống chân, và dưới sự dẫn dắt của Đức Thánh Linh, tôi đi về hướng phòng trực mà bác sĩ đang họp.

Vợ tôi qùi xuống cảm tạ, Chúa đã khiến tôi sống lại, khi cô ta định thần lại thì vội chụp lấy tấm ra, chạy theo tôi để phủ thân thể trần của tôi. Dọc hành lang các nhân viên y tế chạy tứ tung, ré ầm rĩ. Người thì ngả quay, kẻ thì chạy vào trong các phòng và chốt cửa lại. Vợ tôi theo kịp tôi ở gần phòng trực và quăng tấm ra phủ trên tôi. Tôi lại gần và bằng một cái động tay nhẹ, cửa phòng bật mở. Sau này tôi mới biết là các bác sĩ đã khoá cửa lại, đẩy tủ chèn cửa từ phía trong. Nhưng cửa mở ra rất nhẹ nhàng bởi quyền năng của Chúa.

Khi tôi bước vào phòng trực, mấy nhân viên y tế ngã xuống bất tỉnh, số còn lại sợ hãi chạy t ít trong góc phòng kêu lên:”Ông là ai, ông cần gì ở chúng tôi? Hãy buông chúng tôi ra!”. Tôi yên ủi họ:”Đừng sợ chi chỉ đưa trả cho tôi quần áo mà thôi”. Nhìn thấy nét kinh hoàng trên khuôn mặt của họ, tôi hiểu rằng chằng cần phải giải thích về việc sống lại với những bác sĩ đáng thương này. Vô ích đối với họ lúc này. Tôi nói gì đi chăng nữa, họ cũng chẳng nghe và chằng hiểu gì hết. Họ chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch mà thôi. Tôi nhắc lại:”Trả cho tôi quần áo để tôi về nhà”. Họ để tôi đi khỏi thật nhanh, vì đã quá thất kinh bởi sự của tôi. Khi tôi bước ra khỏi cửa phòng trực, tôi đứng một lúc ngoài hành lang. Và ngạc nhiên chưa kìa, bốn bước chân đầu tiên của tôi để lại vết nước trên nền nhà, mặc dầu người tôi và cả tấm ra phủ hoàn toàn khô ráo. Chẳng hiểu tại sao cả. Tôi mặc quần áo vào. Vợ tôi đã gọi điện kêu xe tới và chúng tôi về nhà.

PV: Boris, tôi rất hiểu trạng thái hoảng sợ tột độ của các bác sĩ khi họ trông thấy anh. Những gì họ tận mắt trông thấy không giống như những gì người ta dạy cho họ ở trường, mà cũng chẳng giống những gì họ từng được thực nghiệm. Rất dể hiểu là cái chết không dọa họ được, vì họ đối mặt với thần chết hằng ngày. Trí tuệ của con người khó mà hiểu được sự sống lại của anh. Đặc biệt với những người biết rằng chảy máu nảo trong hộp sọ kín tới 95%, máu không chạy đi đâu được. Hoàn toàn không thể có nhầm lẫn. Sau cuộc vật lộn bất thành với căn bệnh hiểm nghèo này, họ đã thừa nhận anh đã chết. Các thiết bị tối tân cũng khẳng định lại đều này. Anh chết cũng khá lâu, tới hơn 2 tiếng rưỡi, sau đó mới chuyển vào nhà xác. Các quá trình không thể đạt tới trong hệ thần kinh trung ương đã quá lâu rồi. Nói chung là đã xong. . . Thế mà ở đây, người chết không chỉ đơn giản vùng dậy, đi bằng hai chân của mình, mà còn nói chuyện bình thường với họ nữa. Họ đã không ngờ tới phép lạ này. Đã thế sự sống lại bởi năng lực Đức Thánh Linh, khiến 4 bản lề của hai cánh cửa nhà xác bay tung. Xe trượt tự trượt ra ngoài, hất người sống dậy ra rồi sau đó lại tự trôi ngược lại nhà xác. Điều này xảy ra ngay trước các nhân viên y tế. Lại còn nữa, tin anh sống lại còn bay nhanh hơn anh đi. Các bác sĩ đã kịp thời chốt và chèn cửa phòng trực lại. Thế mà bởi năng quyền Đức Thán Linh, cửa được mở. Trí tuệ tội nghiệp của con người không đủ để tiếp nhận điều này.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru