Cậu Bé Ðánh Trống

Article Index

Ðêm hôm ấy tôi không sao ngủ được. Tôi trăn trở hoài, và mỗi lần như thế tôi đều thấy đôi mắt màu xanh lơ dịu hiền ấy, và khi tôi khép mắt lại, những chữ “Ôi Chúa Giê-su đầy ơn phước, giờ nầy xin Chúa ở bên con,” cứ vang vọng mãi trong tai tôi. Cuối cùng quá nửa khuya một tí, tôi rời giường nằm đi đến bệnh viện – điều tôi chưa hề làm trước đây trừ phi có trường hợp khẩn cấp. Quái lạ, tôi hết sức mong ước nhìn thấy cậu bé. Khi tôi đến bệnh viện, người lính trực tại đó cho tôi biết mười sáu chiến sĩ bị thương nặng đã chết. Tôi hỏi, “Có cậu bé Charlie Coulson trong đám binh sĩ đó không?” Ông ấy đáp, “Dạ thưa bác sĩ không có, cậu bé ngủ hiền lành như đứa bé.”

Tôi đến bên giường cậu, một trong những người y tá cho biết chừng chín giờ tối có hai thành viên của Hội Ðoàn Những Người Trẻ Cơ-Ðốc đến bệnh viện đọc Kinh Thánh và hát thánh ca. Tuyên úy R. đi với họ, và ông đã quì xuống bên giường Charlie, dâng lên lời cầu nguyện sốt sắng và cảm động. Họ tiếp tục quì vậy hát một trong những bài thánh ca ngọt ngào nhất trong tất cả bài thánh ca, “Giê-su. Ðấng hằng yêu thương tôi.” Charlie cũng cùng hát theo với họ. Tôi không hiểu được làm sao cậu bé nầy đang đau tê tái như vậy lại có thể hát ca được.

Năm ngày sau lần tôi giải phẫu cho cậu bé, Charlie gởi cho tôi những lời nầy, và chính từ cậu bé nầy mà tôi nghe được bài giảng Tin Lành đầu tiên. Cậu nói, “Thưa bác sĩ, thì giờ của em đang đến. Em không còn mong chi thấy thêm được một lần nữa mặt trời mọc. Em muốn cảm ơn bác sĩ với tất cả tấm lòng của em về lòng tốt của bác sĩ dành cho em. Em biết bác sĩ là người Do-thái, và biết bác sĩ không tin vào Chúa Giê-su, nhưng em ao ước bác sĩ ở cùng em và nhìn thấy em chết, đặt tin cậy vào Ðấng Cứu Rỗi của em vào những giây phút cuối cùng của đời em.” Tôi đã cố gắng ở lại bên cậu, nhưng tôi không sao làm được. Tôi không có can đảm ở bên cạnh cậu bé và nhìn thấy cậu bé Cơ-đốc chết lòng vui mừng trong Ðấng Giê-su mà tôi thù ghét. Tôi vội vã rời bỏ căn phòng.

Chừng hai mươi phút sau, một người lính đến văn phòng của tôi thấy tôi ngồi hai tay ôm lấy khuôn mặt. Ông nói với tôi Charlie muốn gặp tôi. Tôi trả lời, “Tôi vừa gặp cậu bé, tôi không thể gặp thêm nữa.” “Nhưng thưa bác sĩ, cậu bé nói cậu phải gặp bác sĩ một lần nữa trước khi chết.” Do vậy, để làm vui lòng cậu bé, tôi đi gặp cậu, nói những lời êm ái trước khi cậu chết. Dù vậy, tôi nhất quyết cậu bé không thể nói điều gì có thể mảy may làm lung lạc tôi, như Ðấng Giê-su của cậu mong mỏi.

Khi tôi đến bệnh viện, tôi thấy cậu bé đuối sức quá nhanh, tôi bèn ngồi xuống bên cạnh giường cậu. Yêu cầu tôi cầm tay cậu, cậu nói, “Thưa bác sĩ, em thương yêu bác sĩ vì bác sĩ là người Do-thái. Người bạn tốt nhất em đã tìm thấy trên đời nầy là một người Do-thái.” Tôi hỏi cậu người bạn ấy là ai, và cậu bé trả lời, “Chúa Giê-su Cứu Thế, và em muốn giới thiệu bác sĩ lên Ngài trước khi em chết. Thưa bác sĩ, bác sĩ có hứa với Ngài những điều em bày tỏ cùng bác sĩ, bác sĩ sẽ không bao giờ quên chăng?” Tôi hứa. Cậu bé nói tiếp, “Cách đây chừng năm ngày, khi bác sĩ cắt bỏ tay và chân em, em đã cầu nguyện với Chúa Giê-su Cứu Thế xin Ngài làm cho bác sĩ biết được tình thương của Ngài.”



© 1999-2017 Tinlanh.Ru