Cậu Bé Ðánh Trống

Article Index

Những lời nầy in sâu vào trái tim tôi. Tôi không thể hiểu được khi tôi đem đến cho cậu sự đau đớn vô cùng ấy, cậu lại có thể nào quên hết mọi sự về cậu, và không nghĩ chi hết ngoài Ðấng Cứu Thế và linh hồn chưa biết Chúa của tôi. Tất cả điều tôi có thể nói với cậu lúc ấy là, “Thôi được rồi, cậu bé thương mến ơi, cậu sẽ được như ý muốn.” Với những lời nói ấy tôi rời cậu bé, và mười hai phút sau cậu bé đi vào giấc ngũ, “an bình trong cánh tay của Chúa Giê-su.”

Có hàng trăm binh sĩ đã chết trong bệnh viện của tôi suốt trong thời chiến, nhưng tôi chỉ đi theo một người đến nơi huyệt mộ, và đó là Charlie Coulson. Tôi đã phi ngựa ba dặm để nhìn thấy được cậu chôn cất. Tôi đã mặc quân phục mới cho cậu và tôi đã đặt cậu trong chiếc quan tài dành cho sĩ quan, với lá quốc kỳ Hoa Kỳ phủ trên đó.

Những lời nói của cậu bé đang khi hấp hối để lại một cảm giác sâu đậm trong tôi. Lúc bấy giờ tôi giàu có nên tôi không thiết chi tiền bạc, tôi có thể cho hết mọi tiền của tôi sở hữu nếu tôi có được tấm lòng thương mến Chúa Cứu Thế như Charlie đã có. Nhưng tấm lòng kính mến Chúa này không thể mua được bằng tiền bạc. Thương ôi tôi đã sớm quên đi tất cả về bài giảng ngắn ngủi của cậu bé binh sĩ Cơ-đốc, nhưng tôi không thể quên đi chính cậu bé. Nhìn lại, nay tôi biết rằng lúc bấy giờ tôi đã bị cáo trách sâu xa về tội lỗi. Nhưng gần mười năm, tôi đã chống trả lại Ðấng Cứu Thế với tất cả sự thù ghét tôi có, cho đến cuối cùng lời cầu nguyện của cậu bé thân yêu được đáp lời, và tôi đã hàng phục, trao trọn đời sống tôi cho tình thương của Chúa Giê-su.

Tôi tin nhận Chúa chừng một năm rưỡi, có một chiều kia tôi đến nhóm cầu nguyện tại Brooklyn. Ðó là những buổi nhóm ở đó các Cơ-đốc nhân làm chứng về lòng thương xót của Chúa trên đời sống họ. Sau khi nhiều người làm chứng, một bà già đứng lên nói, “Thưa các bạn thân mến, có thể đây là lần chót tôi có cơ hội chia sẻ với các bạn Chúa đã tỏ lòng thương xót thế nào đối với tôi. Bác sĩ của tôi ngày hôm qua đã cho tôi biết lá phổi bên phải của tôi hầu như đã hỏng, và lá phổi bên trái sẽ nhanh chóng bị phế, nên chắc chắn tôi chỉ còn rất ít thì giờ ở với quí vị. Nhưng cái gì còn lại của tôi đều thuộc về Chúa Giê-su. Thật là niềm vui mừng lớn được nắm chắc rằng tôi sẽ sớm gặp lại đứa con trai của tôi với Chúa Giê-su ở thiên đàng.

Charlie không những là một chiến sĩ cho đất nước, nhưng còn là một chiến sĩ của Chúa Giê-su. Nó bị thương tại chiến trường Gettysburg và được một bác sĩ người Do-thái chăm sóc, vị bác sĩ nầy đã cắt bỏ tay và chân cho nó. Nó đã qua đời năm ngày sau lần mổ xẻ đó. Vị tuyên úy của đơn vị viết cho tôi một lá thư, và gởi cuốn Kinh Thánh của con tôi cho tôi. Tôi được biết trong giờ hấp hối, nó đã thưa với bác sĩ người Do-thái, “Thưa bác sĩ, trước khi em chết, em ao ước được thưa với bác sĩ, cách đây năm ngày, trong khi bác sĩ cắt bỏ tay và chân em, em đã cầu nguyện với Chúa Cứu Thế Giê-su cho bác sĩ.”

Vừa nghe được người đàn bà nói, tôi không thể ngồi yên được nữa! Tôi rời chỗ ngồi chạy ngang căn phòng đến cầm lấy bàn tay bà nói, “Xin Chúa ban ơn phước cho chị, người chị yêu dấu. Lời cầu nguyện của cậu bé chị đã được lắng nghe và đáp lời! Tôi là người bác sĩ Do-thái mà Charlie đã cầu nguyện, và Ðấng Cứu Thế của cậu bé giờ là Ðấng Cứu Thế của tôi! Tình thương của Chúa Giê-su đã chiến thắng linh hồn tôi!”

Bác sĩ M. L. Rosvally
(Thiên Kim dịch)

Trich từ báo Linh Lực - www.linhluc.org
LTS: Sau đây là câu chuyện thật trích từ tác phẩm mang tên “Touching Incidents And Remarkable Answers To Prayers” được S.B. Shaw sưu tầm và biên soạn và phát hành vào năm 1894.


© 1999-2017 Tinlanh.Ru