
Bạn thân mến, bây giờ chúng ta sẽ đến với lời Chúa, đọc và suy ngẫm những sự dạy dỗ trong kinh thánh qua câu chuyện về những phụ nữ khác nhau, về một phẩm chất thật đặc biệt.
Thường khi nói đến phụ nữ, thì chúng ta liên tưởng đến cái đẹp đầy tình cảm, nhớ đến tình yêu cưu mang chăm sóc, là bản năng của người mẹ, và những lời nói việc làm đầy cảm xúc… Còn nói đến sự thông minh khôn sáng thì người ta lại liên tưởng đến đàn ông nhiều hơn. Nhưng con gái của Đức Chúa Trời thì có sự khôn ngoan và suy xét khi lắng nghe Lời Cha thiên thượng.
Người phụ nữ nào có được phẩm chất đặc biệt là sự thông minh, thì người đó sẽ có ưu thế và sức mạnh hơn hẳn trong vai trò người bạn đời cùng xây dựng và chiến đấu cho gia đình, đời sống và con cái, vì người đó biết cách sống sao cho được ơn phước Chúa.
Châm ngôn 12:4 Người đàn-bà nhân-đức là mão triều-thiên cho chồng nàng; Còn vợ làm xấu-hổ khác nào sự mục trong xương-cốt người.
Châm ngôn 14:1 Người nữ khôn-ngoan xây-cất nhà mình; Song kẻ ngu-dại lấy tay mình mà phá-hủy nó đi.
Khôn ngoan thì chăm xây cất, ngu dại thì chăm phá hoại, thậm chí phá hoại chính mình và đến cả nhà của mình nữa.
Khi nói đến "nhà mình", đừng quên ngoài nhà riêng, bạn còn thuộc về nhà chung của Đức Chúa Trời trên đất này là Hội thánh phổ thông. Cũng đừng quên rằng CHÚA đã lập ra định luật bất di bất dịch, ai gieo gì thì gặt nấy, ơn phước dành cho ai xây dựng và sự rủa sả dành cho ai phá hoại nhà của Đức Chúa Trời.
(Nhiều năm về trước, có hai người nữ tín đồ vì động cơ riêng đã đi nói xấu và gieo rắc sự kích động và chia rẽ, khiến Hội thánh Tin lành Moscow non trẻ bị rối động. Hôm nay, đời sống họ thật bi đát, vì họ chẳng ăn năn, và sự rủa sả vẫn theo những kẻ đã phá hoại Hội thánh của Đức Chúa Trời).
Chúng ta sẽ học khôn ngoan qua Lời Chúa dạy, bắt đầu với những gương xấu trước. Trong Kinh thánh có cả tấm gương những phụ nữ dại dột (thiếu thông minh), bị mất ơn vì nếp nghĩ và lối sống làm mất lòng Chúa. Vì thế mà họ đã phá hoại chính đời sống mình và chồng mình nữa.
Đầu tiên, Ê-va, mẹ của loài người, là người dại dột đến nỗi dù đang có tất cả mọi thứ tốt lành gần như hoàn hảo, mà vẫn tham muốn điều Lời Chúa đã răn cấm. Tham muốn và đòi hỏi nhiều hơn những gì bạn có nhờ ơn phước Chúa đã ban, thì rất dễ bị ma quỉ lừa. Điều mắt bà nhìn vào quả cấm và tưởng tượng ra, chỉ là “có vẻ” mà thôi. Ngày hôm nay, cũng có nhiều thứ “có vẻ đẹp mắt, có vẻ là ngon, có vẻ là quí, có vẻ là sùng đạo”... thật ra chỉ là giả mạo và ảo tưởng. Đừng như Ê-va, vì tham muốn điều Chúa cấm, đã lôi kéo cả chồng mình là A-đam cùng cả nhân loại xuống vực sâu tội lỗi.
Sáng thế ký 3:6 Người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt và quí vì để mở trí-khôn, bèn hái ăn, rồi trao cho chồng đứng gần mình, chồng cũng ăn nữa.
Thứ hai, vợ của Lót. Tên của bà này thậm chí còn không đáng được Kinh thánh lưu chép lại nữa. Có lẽ, vì người đàn bà dại dột này quá yêu những điều thuộc về thế gian, coi thường sự kêu gọi của Đức Chúa Trời. Dù được thiên sứ của Chúa đến cứu ra khỏi Sô-đôm, bà vẫn cứ ngoái lại đằng sau và đã lãnh chịu sự hủy diệt dành cho kẻ ác. Bà là điểm đen trong gia đình, đã kéo thụt lùi đức tin của chồng mình là Lót và cả các con của mình nữa.
Sáng-thế Ký 19:26 Nhưng vợ của Lót quay ngó lại đằng sau mình, nên hóa ra một tượng muối.
Vợ của Lót đã trở thành biểu tượng của những kẻ thoái lui khỏi con đường cứu rỗi. Chúa Jê-sus dạy chúng ta hãy nhìn gương vợ của Lót, để không ngu dại đến nỗi vì tham muốn đời này mà đánh mất sự sống đời đời.
Lu-ca 17:32-33
32 Hãy nhớ lại vợ của Lót. 33 Ai kiếm cách cứu sự sống mình, thì sẽ mất; ai mất sự sống mình, thì sẽ được lại.
Thứ ba, Mi-canh - con gái Sau-lơ, vợ của Đa-vít. Thật ra, công chúa Mi-canh đã đem lòng yêu thương và giúp đỡ Đa-vít, chàng thanh niên chăn cừu với tinh thần dũng mãnh, đã được vua Sau-lơ cưới gả cho mình. Và cô cũng đã giải cứu Đa-vít khi vua cha tìm bắt để hại mạng sống của anh. Vậy, Mi-canh đã phạm sự dại dột nào? Sự dại dột đó bộc lộ ra khi bà tỏ thái độ khinh bỉ điều Đa-vít đã làm, cởi áo nhà vua ra, chỉ mặc áo vải gai, hạ mình xuống nhảy múa tôn vinh Đức Chúa Trời.
Công chúa con của vua trước, bây giờ là hoàng hậu vợ của vua mới, bà đã quá kiêu ngạo về địa vị của mình cao hơn mọi thường dân khác, để dại dột mà quên mất rằng mọi điều mình có thật ra là nhờ ơn phước của Đức Chúa Trời. Khinh bỉ những người yêu mến thờ phượng Chúa và mong muốn hầu việc Ngài hết cả tấm lòng, là một sự dại dột thiếu hiểu biết thật kinh khủng.
2 Sa-mu-ên 6
20 Đa-vít cũng trở về đặng chúc phước cho nhà mình; nhưng Mi-canh, con gái của Sau-lơ, đến đón người, mà nói rằng: Hôm nay vua Y-sơ-ra-ên được vinh-hiển thay, mà ở trần trước mặt các con đòi của tôi-tớ vua, làm như một kẻ không ra gì vậy! 21 Đa-vít đáp với Mi-canh rằng: Ấy tại trước mặt Đức Giê-hô-va, là Đấng đã chọn lấy ta làm hơn cha nàng và cả nhà người, lập ta làm vua-chúa Y-sơ-ra-ên, là dân của Đức Giê-hô-va; phải, trước mặt Đức Giê-hô-va, ta có hát múa.
Từ đó, Chúa đã đóng lòng bà lại và không sinh sản được, làm cho Đa-vít cũng thôi không gần gũi với bà nữa vì đã không tìm được sự ủng hộ đức tin cần có từ người vợ mình. Thay vì được dự phần vinh hiển, lẽ ra bà có thể sinh con cho Đa-vít để nối tiếp ngai vàng, thì bà đã son sẻ và chịu lấy sự xấu hổ đời đời. Hãy nhìn mà biết sợ, và đừng dại dột coi thường hoặc khinh bỉ những người tôi tớ đang hạ mình khiêm nhường để hầu việc Chúa.
Nếu nói tiếp về những gương xấu, chắc sẽ làm chúng ta thêm mệt. Cảm tạ Chúa vì Kinh thánh chép nhiều hơn về những tấm gương người nữ đức tin, thật thông minh khôn ngoan đã giúp đỡ cho người chồng và gia đình mình hầu việc Chúa, hoàn thành sứ mạng trong chương trình của Đức Chúa Trời. Trong khi có nhiều người được biết đến như Ma-ri, Ru-tơ, Ê-xơ-tê, Đê-bo-ra, Ra-háp… thì có một số người phụ nữ thông minh khác ít được nhắc đến, vì vai trò thầm lặng của họ. Xin kể ra một số người nữ như vậy.
Thường khi nói đến phụ nữ, thì chúng ta liên tưởng đến cái đẹp đầy tình cảm, nhớ đến tình yêu cưu mang chăm sóc, là bản năng của người mẹ, và những lời nói việc làm đầy cảm xúc… Còn nói đến sự thông minh khôn sáng thì người ta lại liên tưởng đến đàn ông nhiều hơn. Nhưng con gái của Đức Chúa Trời thì có sự khôn ngoan và suy xét khi lắng nghe Lời Cha thiên thượng.
Người phụ nữ nào có được phẩm chất đặc biệt là sự thông minh, thì người đó sẽ có ưu thế và sức mạnh hơn hẳn trong vai trò người bạn đời cùng xây dựng và chiến đấu cho gia đình, đời sống và con cái, vì người đó biết cách sống sao cho được ơn phước Chúa.
Châm ngôn 12:4 Người đàn-bà nhân-đức là mão triều-thiên cho chồng nàng; Còn vợ làm xấu-hổ khác nào sự mục trong xương-cốt người.
Châm ngôn 14:1 Người nữ khôn-ngoan xây-cất nhà mình; Song kẻ ngu-dại lấy tay mình mà phá-hủy nó đi.
Khôn ngoan thì chăm xây cất, ngu dại thì chăm phá hoại, thậm chí phá hoại chính mình và đến cả nhà của mình nữa.
Khi nói đến "nhà mình", đừng quên ngoài nhà riêng, bạn còn thuộc về nhà chung của Đức Chúa Trời trên đất này là Hội thánh phổ thông. Cũng đừng quên rằng CHÚA đã lập ra định luật bất di bất dịch, ai gieo gì thì gặt nấy, ơn phước dành cho ai xây dựng và sự rủa sả dành cho ai phá hoại nhà của Đức Chúa Trời.
(Nhiều năm về trước, có hai người nữ tín đồ vì động cơ riêng đã đi nói xấu và gieo rắc sự kích động và chia rẽ, khiến Hội thánh Tin lành Moscow non trẻ bị rối động. Hôm nay, đời sống họ thật bi đát, vì họ chẳng ăn năn, và sự rủa sả vẫn theo những kẻ đã phá hoại Hội thánh của Đức Chúa Trời).
Chúng ta sẽ học khôn ngoan qua Lời Chúa dạy, bắt đầu với những gương xấu trước. Trong Kinh thánh có cả tấm gương những phụ nữ dại dột (thiếu thông minh), bị mất ơn vì nếp nghĩ và lối sống làm mất lòng Chúa. Vì thế mà họ đã phá hoại chính đời sống mình và chồng mình nữa.
Đầu tiên, Ê-va, mẹ của loài người, là người dại dột đến nỗi dù đang có tất cả mọi thứ tốt lành gần như hoàn hảo, mà vẫn tham muốn điều Lời Chúa đã răn cấm. Tham muốn và đòi hỏi nhiều hơn những gì bạn có nhờ ơn phước Chúa đã ban, thì rất dễ bị ma quỉ lừa. Điều mắt bà nhìn vào quả cấm và tưởng tượng ra, chỉ là “có vẻ” mà thôi. Ngày hôm nay, cũng có nhiều thứ “có vẻ đẹp mắt, có vẻ là ngon, có vẻ là quí, có vẻ là sùng đạo”... thật ra chỉ là giả mạo và ảo tưởng. Đừng như Ê-va, vì tham muốn điều Chúa cấm, đã lôi kéo cả chồng mình là A-đam cùng cả nhân loại xuống vực sâu tội lỗi.
Sáng thế ký 3:6 Người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt và quí vì để mở trí-khôn, bèn hái ăn, rồi trao cho chồng đứng gần mình, chồng cũng ăn nữa.
Thứ hai, vợ của Lót. Tên của bà này thậm chí còn không đáng được Kinh thánh lưu chép lại nữa. Có lẽ, vì người đàn bà dại dột này quá yêu những điều thuộc về thế gian, coi thường sự kêu gọi của Đức Chúa Trời. Dù được thiên sứ của Chúa đến cứu ra khỏi Sô-đôm, bà vẫn cứ ngoái lại đằng sau và đã lãnh chịu sự hủy diệt dành cho kẻ ác. Bà là điểm đen trong gia đình, đã kéo thụt lùi đức tin của chồng mình là Lót và cả các con của mình nữa.
Sáng-thế Ký 19:26 Nhưng vợ của Lót quay ngó lại đằng sau mình, nên hóa ra một tượng muối.
Vợ của Lót đã trở thành biểu tượng của những kẻ thoái lui khỏi con đường cứu rỗi. Chúa Jê-sus dạy chúng ta hãy nhìn gương vợ của Lót, để không ngu dại đến nỗi vì tham muốn đời này mà đánh mất sự sống đời đời.
Lu-ca 17:32-33
32 Hãy nhớ lại vợ của Lót. 33 Ai kiếm cách cứu sự sống mình, thì sẽ mất; ai mất sự sống mình, thì sẽ được lại.
Thứ ba, Mi-canh - con gái Sau-lơ, vợ của Đa-vít. Thật ra, công chúa Mi-canh đã đem lòng yêu thương và giúp đỡ Đa-vít, chàng thanh niên chăn cừu với tinh thần dũng mãnh, đã được vua Sau-lơ cưới gả cho mình. Và cô cũng đã giải cứu Đa-vít khi vua cha tìm bắt để hại mạng sống của anh. Vậy, Mi-canh đã phạm sự dại dột nào? Sự dại dột đó bộc lộ ra khi bà tỏ thái độ khinh bỉ điều Đa-vít đã làm, cởi áo nhà vua ra, chỉ mặc áo vải gai, hạ mình xuống nhảy múa tôn vinh Đức Chúa Trời.
Công chúa con của vua trước, bây giờ là hoàng hậu vợ của vua mới, bà đã quá kiêu ngạo về địa vị của mình cao hơn mọi thường dân khác, để dại dột mà quên mất rằng mọi điều mình có thật ra là nhờ ơn phước của Đức Chúa Trời. Khinh bỉ những người yêu mến thờ phượng Chúa và mong muốn hầu việc Ngài hết cả tấm lòng, là một sự dại dột thiếu hiểu biết thật kinh khủng.
2 Sa-mu-ên 6
20 Đa-vít cũng trở về đặng chúc phước cho nhà mình; nhưng Mi-canh, con gái của Sau-lơ, đến đón người, mà nói rằng: Hôm nay vua Y-sơ-ra-ên được vinh-hiển thay, mà ở trần trước mặt các con đòi của tôi-tớ vua, làm như một kẻ không ra gì vậy! 21 Đa-vít đáp với Mi-canh rằng: Ấy tại trước mặt Đức Giê-hô-va, là Đấng đã chọn lấy ta làm hơn cha nàng và cả nhà người, lập ta làm vua-chúa Y-sơ-ra-ên, là dân của Đức Giê-hô-va; phải, trước mặt Đức Giê-hô-va, ta có hát múa.
Từ đó, Chúa đã đóng lòng bà lại và không sinh sản được, làm cho Đa-vít cũng thôi không gần gũi với bà nữa vì đã không tìm được sự ủng hộ đức tin cần có từ người vợ mình. Thay vì được dự phần vinh hiển, lẽ ra bà có thể sinh con cho Đa-vít để nối tiếp ngai vàng, thì bà đã son sẻ và chịu lấy sự xấu hổ đời đời. Hãy nhìn mà biết sợ, và đừng dại dột coi thường hoặc khinh bỉ những người tôi tớ đang hạ mình khiêm nhường để hầu việc Chúa.
Nếu nói tiếp về những gương xấu, chắc sẽ làm chúng ta thêm mệt. Cảm tạ Chúa vì Kinh thánh chép nhiều hơn về những tấm gương người nữ đức tin, thật thông minh khôn ngoan đã giúp đỡ cho người chồng và gia đình mình hầu việc Chúa, hoàn thành sứ mạng trong chương trình của Đức Chúa Trời. Trong khi có nhiều người được biết đến như Ma-ri, Ru-tơ, Ê-xơ-tê, Đê-bo-ra, Ra-háp… thì có một số người phụ nữ thông minh khác ít được nhắc đến, vì vai trò thầm lặng của họ. Xin kể ra một số người nữ như vậy.
Thường khi nói đến phụ nữ, thì chúng ta liên tưởng đến cái đẹp đầy tình cảm, nhớ đến tình yêu cưu mang chăm sóc, là bản năng của người mẹ, và những lời nói việc làm đầy cảm xúc… Còn nói đến sự thông minh khôn sáng thì người ta lại liên tưởng đến đàn ông nhiều hơn. Nhưng con gái của Đức Chúa Trời thì có sự khôn ngoan và suy xét khi lắng nghe Lời Cha thiên thượng.
Người phụ nữ nào có được phẩm chất đặc biệt là sự thông minh, thì người đó sẽ có ưu thế và sức mạnh hơn hẳn trong vai trò người bạn đời cùng xây dựng và chiến đấu cho gia đình, đời sống và con cái, vì người đó biết cách sống sao cho được ơn phước Chúa.
Châm ngôn 12:4 Người đàn-bà nhân-đức là mão triều-thiên cho chồng nàng; Còn vợ làm xấu-hổ khác nào sự mục trong xương-cốt người.
Châm ngôn 14:1 Người nữ khôn-ngoan xây-cất nhà mình; Song kẻ ngu-dại lấy tay mình mà phá-hủy nó đi.
Khôn ngoan thì chăm xây cất, ngu dại thì chăm phá hoại, thậm chí phá hoại chính mình và đến cả nhà của mình nữa.
Khi nói đến "nhà mình", đừng quên ngoài nhà riêng, bạn còn thuộc về nhà chung của Đức Chúa Trời trên đất này là Hội thánh phổ thông. Cũng đừng quên rằng CHÚA đã lập ra định luật bất di bất dịch, ai gieo gì thì gặt nấy, ơn phước dành cho ai xây dựng và sự rủa sả dành cho ai phá hoại nhà của Đức Chúa Trời.
(Nhiều năm về trước, có hai người nữ tín đồ vì động cơ riêng đã đi nói xấu và gieo rắc sự kích động và chia rẽ, khiến Hội thánh Tin lành Moscow non trẻ bị rối động. Hôm nay, đời sống họ thật bi đát, vì họ chẳng ăn năn, và sự rủa sả vẫn theo những kẻ đã phá hoại Hội thánh của Đức Chúa Trời).
Chúng ta sẽ học khôn ngoan qua Lời Chúa dạy, bắt đầu với những gương xấu trước. Trong Kinh thánh có cả tấm gương những phụ nữ dại dột (thiếu thông minh), bị mất ơn vì nếp nghĩ và lối sống làm mất lòng Chúa. Vì thế mà họ đã phá hoại chính đời sống mình và chồng mình nữa.
Đầu tiên, Ê-va, mẹ của loài người, là người dại dột đến nỗi dù đang có tất cả mọi thứ tốt lành gần như hoàn hảo, mà vẫn tham muốn điều Lời Chúa đã răn cấm. Tham muốn và đòi hỏi nhiều hơn những gì bạn có nhờ ơn phước Chúa đã ban, thì rất dễ bị ma quỉ lừa. Điều mắt bà nhìn vào quả cấm và tưởng tượng ra, chỉ là “có vẻ” mà thôi. Ngày hôm nay, cũng có nhiều thứ “có vẻ đẹp mắt, có vẻ là ngon, có vẻ là quí, có vẻ là sùng đạo”... thật ra chỉ là giả mạo và ảo tưởng. Đừng như Ê-va, vì tham muốn điều Chúa cấm, đã lôi kéo cả chồng mình là A-đam cùng cả nhân loại xuống vực sâu tội lỗi.
Sáng thế ký 3:6 Người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt và quí vì để mở trí-khôn, bèn hái ăn, rồi trao cho chồng đứng gần mình, chồng cũng ăn nữa.
Thứ hai, vợ của Lót. Tên của bà này thậm chí còn không đáng được Kinh thánh lưu chép lại nữa. Có lẽ, vì người đàn bà dại dột này quá yêu những điều thuộc về thế gian, coi thường sự kêu gọi của Đức Chúa Trời. Dù được thiên sứ của Chúa đến cứu ra khỏi Sô-đôm, bà vẫn cứ ngoái lại đằng sau và đã lãnh chịu sự hủy diệt dành cho kẻ ác. Bà là điểm đen trong gia đình, đã kéo thụt lùi đức tin của chồng mình là Lót và cả các con của mình nữa.
Sáng-thế Ký 19:26 Nhưng vợ của Lót quay ngó lại đằng sau mình, nên hóa ra một tượng muối.
Vợ của Lót đã trở thành biểu tượng của những kẻ thoái lui khỏi con đường cứu rỗi. Chúa Jê-sus dạy chúng ta hãy nhìn gương vợ của Lót, để không ngu dại đến nỗi vì tham muốn đời này mà đánh mất sự sống đời đời.
Lu-ca 17:32-33
32 Hãy nhớ lại vợ của Lót. 33 Ai kiếm cách cứu sự sống mình, thì sẽ mất; ai mất sự sống mình, thì sẽ được lại.
Thứ ba, Mi-canh - con gái Sau-lơ, vợ của Đa-vít. Thật ra, công chúa Mi-canh đã đem lòng yêu thương và giúp đỡ Đa-vít, chàng thanh niên chăn cừu với tinh thần dũng mãnh, đã được vua Sau-lơ cưới gả cho mình. Và cô cũng đã giải cứu Đa-vít khi vua cha tìm bắt để hại mạng sống của anh. Vậy, Mi-canh đã phạm sự dại dột nào? Sự dại dột đó bộc lộ ra khi bà tỏ thái độ khinh bỉ điều Đa-vít đã làm, cởi áo nhà vua ra, chỉ mặc áo vải gai, hạ mình xuống nhảy múa tôn vinh Đức Chúa Trời.
Công chúa con của vua trước, bây giờ là hoàng hậu vợ của vua mới, bà đã quá kiêu ngạo về địa vị của mình cao hơn mọi thường dân khác, để dại dột mà quên mất rằng mọi điều mình có thật ra là nhờ ơn phước của Đức Chúa Trời. Khinh bỉ những người yêu mến thờ phượng Chúa và mong muốn hầu việc Ngài hết cả tấm lòng, là một sự dại dột thiếu hiểu biết thật kinh khủng.
2 Sa-mu-ên 6
20 Đa-vít cũng trở về đặng chúc phước cho nhà mình; nhưng Mi-canh, con gái của Sau-lơ, đến đón người, mà nói rằng: Hôm nay vua Y-sơ-ra-ên được vinh-hiển thay, mà ở trần trước mặt các con đòi của tôi-tớ vua, làm như một kẻ không ra gì vậy! 21 Đa-vít đáp với Mi-canh rằng: Ấy tại trước mặt Đức Giê-hô-va, là Đấng đã chọn lấy ta làm hơn cha nàng và cả nhà người, lập ta làm vua-chúa Y-sơ-ra-ên, là dân của Đức Giê-hô-va; phải, trước mặt Đức Giê-hô-va, ta có hát múa.
Từ đó, Chúa đã đóng lòng bà lại và không sinh sản được, làm cho Đa-vít cũng thôi không gần gũi với bà nữa vì đã không tìm được sự ủng hộ đức tin cần có từ người vợ mình. Thay vì được dự phần vinh hiển, lẽ ra bà có thể sinh con cho Đa-vít để nối tiếp ngai vàng, thì bà đã son sẻ và chịu lấy sự xấu hổ đời đời. Hãy nhìn mà biết sợ, và đừng dại dột coi thường hoặc khinh bỉ những người tôi tớ đang hạ mình khiêm nhường để hầu việc Chúa.
Nếu nói tiếp về những gương xấu, chắc sẽ làm chúng ta thêm mệt. Cảm tạ Chúa vì Kinh thánh chép nhiều hơn về những tấm gương người nữ đức tin, thật thông minh khôn ngoan đã giúp đỡ cho người chồng và gia đình mình hầu việc Chúa, hoàn thành sứ mạng trong chương trình của Đức Chúa Trời. Trong khi có nhiều người được biết đến như Ma-ri, Ru-tơ, Ê-xơ-tê, Đê-bo-ra, Ra-háp… thì có một số người phụ nữ thông minh khác ít được nhắc đến, vì vai trò thầm lặng của họ. Xin kể ra một số người nữ như vậy.
Mẹ của Môi-se. Bà sinh con Môi-se đúng thời điểm nguy khốn cho dân tộc Y-sơ-ra-ên, khi vua Pha-ra-ôn thấy dân này sinh nở lớn mạnh nhanh quá đã ra lệnh cho các bà đỡ để hề thấy con trai sanh ra thì phải giết chết đi. Bất chấp lệnh vua, hai vợ chồng quyết giấu đứa con mới sanh suốt ba tháng. Nhưng sau đó, bà mẹ đã có một kế hoạch liều lĩnh, mà hết sức thông minh, để 10 được tương lai cho đứa con mình.
Xuất Ê-díp-tô 2
1 Và, có một người trong họ Lê-vi đi cưới con gái Lê-vi làm vợ. 2 Nâng thọ thai, và sanh một con trai; thấy con ngộ, nên đem đigiấu trong ba tháng. 3 Nhưng giấu lâu hơn nữa không được, nàng bèn lấy một cái rương mây, trét chai và nhựa thông, rồi đểđứa trẻ vào, đem thả trong đám sộy dựa mé sông. 4 Người chị đứa trẻ đứng xa nơi đó đặng cho biết nó sẽ ra sao. 5 Và, bấy giờ, con gái Pha-ra-ôn xuống sông tắm, còn các con đòi đi dạo chơi trên mé sông; công-chúa thấy cái rương mây đó giữa đám sộy, bèn sai con đời mình đi vớt lên. 6 Công-chúa mở rương ra, thấy đứa trẻ, là một đứa con trai nhỏ đương khóc, bèn động lòng thương-xót mà rằng: Ấy là một đứa con của người Hê bơ-rơ. 7 Người chỉ đứa trẻ bèn nói cùng công-chúa rằng: Tôi phải đi kêu một người vú trong bạn đàn-bà Hê-bơ-rơ đang cho đứa trẻ bú chớ? 8 Công chúa nói rằng: Hãy đi đi. Người gái trẻ đó đi kêu mẹ của đua trẻ. 9 Công-chúa noi rằng: Hãy đem đứa trẻ nầy về nuôi bú cho ta; ta sẽ trả tiền công cho. Người đàn-bà ẩm đứa trẻ mà cho bú. 10 Khi lớn khôn rồi, người bên dẫn nó vào cho côngchủu, nàng nhận làm con, và đặt tên là Môi-se. vì nàng nói rằng: Ta đã vớt nó khỏi nước.
Bà mẹ bỏ đứa con mới sinh vào trong cái thuyền nhỏ làm bằng rương mây trét nhựa thông, thả con mình xuôi dòng sông Nil, với hy vọng có người Aicập nào vớt lên thì sẽ động lòng thương mà nuôi nấng nó. Bà mẹ cũng bảo con gái mình đi theo để biết điều gì sẽ xảy ra. Và Chúa đã sắp đặt để xảy ra đúng khi công chúa con gái Pha-ra-ôn xuống sông tắm thấy, đã vớt lên cái rương mây có bên trong đứa trẻ. Công chúa động lòng thương xót, muốn cứu để nuôi, thì lập tức cô bé chị gái đã đến đề nghị mẹ mình như một người vú nuôi Hê-bơ-rơ cho đứa trẻ.
Từ hoàn cảnh một đứa con bị đe dọa tính mạng, nhờ đức tin và sự thông minh của bà mẹ, Chúa đã sắp đặt để bà được nuôi con bằng chính sữa của mình, còn được trả tiền công nuôi giúp công chúa nữa. Và đứa trẻ con bà lớn lên đã được đưa vào trong hoàng cung, được lớn lên, nuôi dạy và huấn luyện như một hoàng tử Ai-cập.
Đức Chúa Trời đã chuẩn bị Môi-se làm người giải cứu cho dân sự Y-sơ-ra-ên, nhưng kế hoạch của Chúa đã thành được, là nhờ có đức tin và sự thông minh đặc biệt của những người phụ nữ này. Tấm gương của bà thật khích lệ chúng ta, tin cậy Chúa ngay cả trong những hoàn cảnh đen tối nhất, và giữ cho lòng mình hình an sáng suốt, để sắp xếp và làm mọi công việc với cả lòng trông đợi sự thương xót và mở đường kỳ diệu của Đức Chúa Trời.
Một cái tên khác, là A-bi-ga-in (xem 2 Sa-mu-ên đoạn 6). Đây là một phụ nư người ngoại, nhưng sự thông minh cua bà da rát có ích để giúp đơ cho vua Đa-vít trong giai đoạn khó khăn cơ hàn, bị Sau-lơ bắt bớ. Đa-vit cùng với đội quân nhỏ bé những người theo mình phải trốn tránh trong rừng vùng núi Cạt-mên. Ngay cạnh đó là cánh đồng và những đàn chiên của một người giàu có tên là Na-banh, với vợ là A-bi-ga-in (tên bà có nghĩa là “niềm vui của cha”); vợ thì thông-minh tốt-đẹp, còn chồng thì cứng-cỏi hung-ác.
Đa-vít cùng đội quân của minh là những người kinh sợ Chúa và thật tử tế. Họ không tự ý lấy bất cứ điều gì của dân, mà luôn đứng ra bảo vệ cho tài sản và các đàn chiên của họ khỏi thú dữ và kẻ cướp. Và khi Đa-vít biết tin người chủ đến với đàn chiến để hớt lông chiên, thì ông cử người đến gặp và xin được giúp đỡ lương thực. Họ đến gặp, trình bày nhu cầu của mình xong, thì lịch sự im lặng chờ đợi lời đáp.
Nhưng Na-banh đã thô lỗ từ chối, dùng lời nói mà khinh bì và sỉ nhục họ. Đa-vít biết tin thì nổi giận, và quyết gọi người của mình đem vũ khí đi báo thù kẻ lấy oán trả ơn, đã vô cớ sỉ nhục mình. Nhưng cũng lúc đó, một đầy tờ báo tin cho A-bi-ga-in biết, và thêm lời bênh vực cho đội quân của Đa-vít, thì người phụ nữ thông minh này đã biết ngay phải làm việc gì.
Bà vội vàng lấy bánh và thịt, với lương thực khác nữa, đem đi cùng mình đón gặp Đa-vít. Những lời bà nói khi gặp Đa-vít thật bày tỏ hết sự khôn ngoan và đức tin của người phụ nữ này. Bà thay mặt chồng mình và xin lỗi về sự điên dại của hắn. Bà khéo nhắc cho Đa-vit, người có đức tin nhưng đang nóng giận, rằng ông vốn là người của Đức Chúa Trời. chẳng bao giờ muốn làm điều ác. Nếu có kẻ nào chống đối và muốn làm hại Đa-vít, thì chính Đức Chúa Trời sẽ gìn giữ người Chúa đã chọn làm vua, vậy ông hãy giao phó cho sự báo thù cho Chúa làm. Bằng những lời khuyên hợp tình hợp lý, bà đã giúp Đa-vít ngừng tay khỏi điều ác, để sau này không bị hối hận cắn rứt về việc đổ máu thường dân vô cớ. Khi Đa-vít được nhắc nhở và cảnh tỉnh, thấy những lương thực là lễ vật bài mang đến bày tỏ tấm lòng chân thật của mình, ông đã tỉnh lại và đối dài từ tế cho cả nhà của bà, cả người chồng điên đại không xứng đáng kia nữa.
2 Sa-mu-ên 6
32 Đa-vít đáp cùng A-bi-ga-in rằng: Đáng ngợi-khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, vì đã sai ngươi đến đón ta ngày nay! 33 Đảng khen sự khônngoan ngươi và chúc phước cho ngươi, vì ngày nay đã cản ta đến làm đổ huyết và ngăn ta dùng chính tay mình mà báo thù cho mình. 34 Nhưng ta chi Giê-hô-va Đức Chúa Trời hằng sống của Y-sơ-ra-ên, là Đấng đã cản ta làm điều ác, mà thề rằng, nếu nàng không vội-vàng đến đón ta, thi` đến sáng mai, phàm vật gì thuộc về Nabanh sẽ chẳng còn lại vật mọn hơn hết.
35 Vậy, Đa-vit nhận Iễ-vật do nơi tay nàng đem đến cho người, và nói rằng: Hãy trở lên nhà ngươi bình-an. Hãy xem, ta đã nghe theo tiếng ngươi, và tiếp ngươi tử tế.
Sau đó, A-bi-ga-in trở về và đợi đến lúc chồng mình tỉnh rượu, mới kể lại chuyện mình đã buộc phải gấp rút làm, để làm nguôi cơn giận của Đa-vít và cứu gia đình khỏi sự hủy diệt. Na-banh nghe thì sợ cứng đơ cả người, và mười ngày sau đó, Đức Chúa Trời đã đánh hắn chết. Đa-vít biết tin đã lớn tiếng cảm tạ ơn Chúa đã xử đoán kẻ sỉ nhục mình, và giữ cho ông khỏi phạm tội ác.
Sau khi Na-banh chết, cảm kích bởi sự thông minh khôn sáng khác thường của A-bi-ga-in, Đa-vít sai người đến hỏi bà làm vợ, để bảo trợ cho người đàn bà góa này. A-bi-ga-in đã đáp lại với lời nói rằng bà sẽ đến để phục vụ ông như một người tôi mọi mà thôi.
Qua câu chuyện người phụ nữ thông minh này, chúng ta có thể thấy tầm quan trọng của cách xử lý khôn ngoan những việc tưởng như là nhỏ, tưởng như chỉ liên quan đến đời thường, nhưng có thể biến thành một nan đề lớn và những quyết định nóng giận và sai lầm có thể gây hậu quả khó lường. Hãy cầu nguyện và xin Chúa cho mình là người thông minh, biết nhìn nhận và tôn trọng công việc Chúa làm, để luôn có sự che chở và ân phước không dứt của Ngài.
Trong xây dựng chiến đầu đời sống đức tin, bạn hãy thật thông minh, tỉnh táo, suy xét kỹ càng. Hãy hành động và cư xử bằng đức tin mình, trông đợi quyền phép kỳ điệu từ Chúa, nhưng cũng bằng cả sự khiêm nhường và lòng từ tế nhân hậu nữa. Nguyện ân điển Chúa và sự xức dầu của Đức Thánh Linh luôn ở cùng anh chị em.
Amen. MS Quốc Hùng

